Hôm Nay Thiên Kim Lại Đi Vả Mặt

Chương 419



Hãy ủng hộ tụi mình qua Momo/ZaloPay/ViettelPay/ShopeePay 0977361819 để tụi mình có động lực up chương nhanh nhất!

*********************************

“Đúng là con học rất giỏi” Tỉnh Hồng Trinh gật đầu, nói: “Vậy nên đối với con mà nói, mục tiêu này không có chút
độ khó nào cả”
Bốn thể gia ở thành phố Hồ đều lập nghiệp bằng việc kinh doanh, không được coi là dòng dõi có học vấn, từ xưa
tới giờ chưa từng có ai1 làm trạng nguyên. Nếu như Doanh Nguyệt Huyên trở thành trạng nguyên đại học toàn
quốc, nhà họ Doanh nhất định sẽ dốc sức tuyên truyền9,
“À đúng rồi, rất có khả năng anh trai của con cũng bị chôn vùi trong đống đổ nát đấy” Tỉnh Hồng Trinh lơ đãng
nhắc nhở một c3âu: “Lần trước nó không chết đúng là một điều đáng tiếc, không biết lần này nó có may mắn như
vậy không nữa”
Doanh Nguyệt Huyê8n sững người: “Bà nói cái gì vậy?”
Tình cảm của cô ta đối với Doanh Thiên Luật rất phức tạp.
Doanh Thiên Luật đối xử với cô ta rất tốt. Nhưng từ sau khi Doanh Tử Khâm xuất hiện, cô ta đã không còn là người
được cưng chiều nhất nữa.
Cho dù cô ta biết Doanh Thiên Luật muốn bù đắp cho Doanh Tử Khâm nhưng cô ta vẫn không thể chấp nhận được
cảm giác thua kém này.
Doanh Nguyệt Huyên cảm thấy hối hận.
Cô ta không nên sớm để lộ mọi chuyện như vậy, chỉ cần cô ta nhẫn nhịn một chút thì có khi còn khiến Doanh Thiên
Luật ghét Doanh Tử Khâm. Nhưng bây giờ thì mọi chuyện đều đã quá muộn rồi.
“Không có gì cả” Tỉnh Hồng Trinh uống cà phê xong, cười nói: “Mẹ sẽ chờ con khống chế được toàn bộ nhà họ
Doanh”
***
Quốc tế rất chú ý tới vụ đánh bom lần này.
Ba ngày sau, IBI công bố tin tức trên Offical Website và các diễn đàn lớn.
Trong thông báo không hề nhắc tới Doanh Tử Khâm, chỉ nói tất cả mọi người đã được cứu ra ngoài và đều đang ở
trong bệnh viện, nhưng bọn họ vẫn chưa tỉnh lại.
Cư dân mạng mong ngóng tin tức suốt một thời gian dài cuối cùng cũng được thở phào nhẹ nhõm.
[Cảm ơn IBI:]

[Doanh thần không sao thì tốt rồi, không sao thì tốt rồi, chỉ cần còn sống thì sẽ có hy vọng sống sót!]
[Chắc chắn cô ấy sẽ tỉnh lại, cô ấy tốt như vậy, ông trời sẽ không nỡ mang cô ấy đi đầu.]
[Tôi đến miếu xin bùa đây!]
Một phong trào cầu nguyện nổi lên trên Weibo, bên phía thành phố đại học ở châu Âu cũng bắt đầu kết thúc mọi
việc.
IBI có quá nhiều việc, để đề phòng thân phận của Phó Quân Thâm bị lộ, sau khi Licinius xác nhận bọn họ đã thoát
khỏi nguy hiểm thì đã lập tức rời đi.
Lại thêm mười ngày nữa trôi qua. Cuối cùng Doanh Tử Khâm cũng tỉnh lại.
Mí mắt cô giật giật, hai mắt mở ra.
Lại một lần nữa nhìn thấy ánh nắng, Doanh Tử Khâm còn cảm thấy không chân thật.
Ký ức của cô dừng lại tại thời điểm cô bị chôn dưới đồng phế tích.
Lúc đó, hòn đá vẫn chưa hoàn toàn đè chết cô, cô nhìn thấy có người đi về phía mình.
Vô cùng kiên định, không chút do dự.
Anh ôm cô, nói với cô rằng anh sẽ đưa cô ra bên ngoài.
Dòng suy nghĩ tập trung lại, Doanh Tử Khâm tỉnh táo hoàn toàn, lên tiếng: “Trưởng quan?”
Xưng hô này vừa ra khỏi miệng thì có người cầm lấy bàn tay lạnh buốt của cô, sau đó một giọng nói vang lên: “Anh
đây
Doanh Tử Khâm quay đầu sang.
Người đàn ông này vẫn dịu dàng như mọi khi, đôi mắt đào hoa đa tình phong lưu chớp chớp.
sâu trong đôi mắt phản chiếu lại hình bóng của anh.
Doanh Tử Khâm nhíu lông mày.
Một bàn tay khác của cô đặt lên trên mạch đập của anh, sau khi kiểm tra xong mới cảm thấy yên tâm.
Loại khí độc kia vô cùng nguy hiểm. Phán đoán duy nhất của cô, đó là một loại thuốc độc có nguồn gốc từ thuật
luyện kim.
Đôi mắt đào hoa của Phó Quân Thâm mở lớn, bờ môi cong lên: “Anh vẫn đang chờ nhậm chức, sao có thể có vấn đề
được chứ?”
Bàn tay anh dịu dàng xoa đầu cô, đè nhẹ xuống, lòng bàn tay ấm áp vô cùng. Anh dỗ dành cô: “Em thử gọi một
tiếng anh yêu xem nào?”
Doanh Tử Khâm nhìn anh, trong nhất thời không nói gì cả.

“Yểu Yểu” Phó Quân Thâm cúi đầu xuống, từ từ áp sát: “Em sẽ không lừa anh phải không? Lúc anh ngủ cũng nghe
thấy có người nói về con của chúng ta.”
“Nếu như em lừa anh thì con của chúng ta phải làm sao bây giờ?”
“Không phải, lần đầu tiên gọi nên em ngượng ngùng thôi” Doanh Tử Khâm bình tĩnh đáp: “Anh để em từ từ thích
ứng đã
Khi thấy cô dùng giọng điệu bình thản như vậy để nói ra hai chữ “ngượng ngùng”, Phó Quân Thâm cảm thấy khó
tin.
Phó Quân Thâm không thể không thừa nhận mình không nên dùng “ngường ngùng” để đùa cô. Bây giờ đúng là đã
tự vác đá đập chân mình rồi.
“Anh yêu” Mấy giây sau, Doanh Tử Khâm đưa tay ra ôm lấy anh, cằm đặt lên vai anh, đôi mắt cong cong: “Chúc
mừng anh sớm nhậm chức nhé”
Cảm giác này vô cùng kỳ diệu.
Từ xưa tới giờ cô chưa từng được trải nghiệm.
Trước giờ có một thân một mình đã quen rồi, chỉ có một người bạn sống chết mà thôi.
Cô chưa từng cân nhắc tới chuyện tương lai sẽ ở cùng với ai cả.
Bây giờ đã có rồi.
Người này đã được cô thừa nhận. Đây là người có thể sống đến cuối đời với cô.
Hồi lâu sau, Doanh Tử Khâm mới nhớ tới một việc, quay đầu sang: “Hôm nay là ngày mấy vậy?”
“Ngày mùng 3 tháng sáu” Một tay Phó Quân Thâm ôm cô, một tay cầm cốc nước ấm trên chiếc bàn bên cạnh: “Em
đã hôn mê suốt nửa tháng rồi”
“Tháng sáu..” Doanh Tử Khâm dừng lại một chút, tay vịn giường, hít thở sâu: “Em muốn về nước”
Ngày 7 tháng 6 là ngày thi tốt nghiệp, cô đã hứa với hiệu trưởng rằng nhất định sẽ tham gia thi.
Vụ đánh bom lần này nằm ngoài suy tính của cô.
Phó Quân Thâm cũng biết cô định làm gì, dùng một chút rồi đáp: “Cho dù độc tố trong cơ thể em đã bị loại bỏ,
nhưng vẫn cần quan sát thêm một thời gian, ngày mai chúng ta đi nhé, được không hả?”
Đầu Doanh Tử Khâm lại chui vào trong lồng ngực anh, lười biếng đáp: “Vậy cũng được, sáng ngày 7 tháng 6 có
mặt là được rồi.”
Phó Quân Thâm xoa đầu cô, ngón tay cuộn lên một lọn tóc dài, cười khẽ: “Em yêu ngoan quá”
Mềm quá.
Đương nhiên Phó Quân Thâm sẽ không nói ra hai chữ này.
Thể chất của anh rất đặc biệt, nội kình vẫn chưa tiêu hao hết.
Vậy nên anh tỉnh lại sớm hơn Doanh Tử Khâm năm ngày.
Vụ đánh bom này nhằm vào các thiên tài, để đề phòng tổn thất lớn hơn, anh đã cho IBI đưa nhóm người ông cụ
Chung quay trở về trước.
Cả căn phòng rất yên tĩnh, hai người không nói gì cả.
Cho tới khi tiếng chuông điện thoại vang lên, phá vỡ không gian tĩnh lặng.
Doanh Tử Khâm ngáp một cái, đứng dậy: “Anh nghe đi, em đứng dậy vận động một lúc”
Đôi mắt đào hoa của Phó Quân Thâm híp lại, liếc nhìn số điện thoại gọi tới rồi bắt máy, giọng điệu rất lạnh lùng:
“Tốt nhất là chuyện này rất quan trọng, bằng không thì lũ cá mập ngoài Đại Tây Dương đang chờ cậu đó.
Đầu bên kia điện thoại chính là giám đốc tài chính của Tập đoàn Venus – lain. Cậu ta giật bắn người: “Em đã làm gì
hả? Em đã quấy rầy anh à?”
Phó Quân Thâm không nói gì.
“Anh à, chuyện này rất quan trọng, bên phía ngân hàng Laurent có hành động lớn” lain biết nếu mình hỏi tiếp thì
xong đời luôn, lập tức đi vào chủ đề chính: “Bọn họ dám bỏ ra 100 tỷ để đầu tư vào hạng mục tàu mẹ vũ trụ nào
đó.”
“Ha ha ha ha, em buồn cười chết mất thôi”
Cậu ta là người vô cùng keo kiệt, nhưng cậu ta lại có một sở thích đó chính là nhìn người khác đốt tiền.
Không biết là gia tộc Laurent nhận được tin tức ở đâu ra mà bọn họ lại dám bỏ ra cả trăm tỷ để đầu tư vào hạng
mục tàu mẹ vũ trụ.
Ngay cả mấy công ty kỹ thuật thuộc Tập đoàn Venus cũng không dám bàn luận tới hạng mục tàu mẹ vũ trụ này.
“Tàu mẹ vũ trụ?” Ánh mắt Phó Quân Thảm lóe sáng, anh đặt điện thoại sang một bên, yên lặng giây lát. Sau đó anh
quay đầu sang, nhíu mày, kéo dài giọng gọi: “Yêu Yểu, em đã từng gặp người của gia tộc Laurent bao giờ chưa?”
Cả thế giới đều biết gia tộc Laurent đáng sợ tới mức nào, tất cả các nhà tư bản khác đừng mong kiếm được một
đồng một các từ gia tộc Laurent.
Chưa ai thấy bọn họ cầm nhiều tiền như vậy để đầu tư vào một hạng mục hiện giờ vẫn chỉ là trên ý tưởng.
Đương nhiên Phó Quân Thâm rất tin tưởng vào cô bạn nhỏ nhà mình.
Vậy nên chắc chắn vào một ngày nào đó trong tương lai, tàu mẹ vũ trụ sẽ được sinh ra.
Doanh Tử Khâm nghĩ một chút, sau đó lắc đầu: “Chưa từng”
Cô không hề nói dối.
Lần này cô quay trở về Trái đất đúng là chưa từng gặp được bất kỳ người nào của gia tộc Laurent.
Dù sao thì tên Xander Laurent kia cũng không thể rời khỏi tòa thành được.
“Vậy sao” Bờ môi Phó Quân Thâm cong lên, dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó: “Anh hiểu rồi”
Gia tộc Laurent rất đông, có quá nhiều chi nhánh.
Anh không thể không nghi ngờ việc có một tên thiếu gia nào đó xem trọng người của anh.
Phó Quân Thâm lại cầm điện thoại lên, đặt bên tại, bật loa ngoài lên, lười biếng nói: “Cậu huy động hai trăm tỷ từ
trong công ty đầu tư vào hạng mục thí nghiệm tàu mẹ vũ trụ của phòng thí nghiệm Hickman, yêu cầu duy nhất của
tôi chính là không thể chậm hơn gia tộc Laurent”
“Chậm một giây đồng hồ thì tôi sẽ phạt cậu đếm tiền xu bảy ngày trong kho vàng.”
lain: “???”
“Mẹ kiếp, anh điên rồi hay sao hả?” lain trợn mắt há hốc mồm: “Từ bao giờ mà anh lại muốn chơi tay bo cùng với
gia tộc Laurent vậy? Hai trăm tỷ, anh giết em đi!”
Cho dù là Tập đoàn Venus đi nữa thì cũng phải tiêu tốn một khoảng thời gian khá dài mới có thể kiếm được hai
trăm tỷ.
Phó Quân Thâm bình thản đáp: “Nhanh lên, tôi không muốn lặp lại đầu” lain cúp điện thoại, khóc ròng.
Doanh Tử Khâm nghe hết toàn bộ câu chuyện, cô im lặng hồi lâu.

Sau đó cầm chiếc gối trên giường bệnh lên, ném thẳng về phía Phó Quân Thâm, ánh mắt lạnh lẽo nói: “Anh đúng là đồ phá của.”
Cô bảo Xander đầu tư là vì ban đầu số vàng trong gia tộc Laurent có một nửra là của cô, có sử dụng cũng không tiếc.
“Hå? Cho Yêu Yểu sao có thể gọi là phá của được” Sau khi hai người xác định quan hệ, Phó Quân Thâm không cần phải che giấu
nữa, anh dang rộng cánh tay ra, ôm cô vào lòng mình: “Em muốn làm gì thì anh cũng ủng hộ!
Anh nói một cách hời hợt, nhưng lại rất nghiêm túc: “Anh rất hẹp hòi, cho dù là việc cưng chiều bạn gái thì anh cũng không cho phép
người khác đi trước”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.