Hôm Nay Thiên Kim Lại Đi Vả Mặt

Chương 526



Nhóm FB: Đọc Truyện Online Miễn Phí Hằng Ngày – VietWriter

*********************************

Hai chữ này không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, rất bình lặng rất nhạt nhòa, nhưng lại khiến người ta không kịp
phòng bị.
1Nụ cười bên khóe môi của Nhan An Hòa từng chút đông cứng lại, như thể không dám tin vào những gì mình
nghe thấy: “Vũ Trạch, anh n0ói cái gì?”
Cô ta biết, cô ta có thể ở bên Ninh Vũ Trạch đúng là vì có tình cảm thanh mai trúc mã. Dù sao Ninh Vũ Trạch c1ũng
đã lựa chọn gia nhập đội Nhất Tự, cơ hội tiếp xúc với người khác giới gần như không có. Mà đợi đến khi anh ta rút
khỏi đội Nh2ất Tự thì đã hơn ba mươi tuổi rồi.
Tất nhiên Nhan An Hòa cũng có thích Ninh Vũ Trạch.
Dù sao Ninh Vũ Trạch cao lớ6n lại đẹp trai, thân hình đẹp, ngoại trừ có những lúc không hiểu mấy chuyện lãng
mạn cho lắm nhưng rất chăm sóc cô ta.
Đú9ng là có lúc cô ta cũng sẽ đi liên hệ với mấy người đồng đội của Ninh Vũ Trạch, tán tỉnh một chút, chỉ là cô ta
chưa từng nghĩ tới việc sẽ chia tay với Ninh Vũ Trạch.
Bọn họ đã yêu nhau được ba năm, một người bạn trai như Ninh Vũ Trạch cũng rất khó tìm.
Nhất là sau khi Nhan An Hòa được biết Ninh Vũ Trạch sẽ gia nhập đội Nhất Tự, rất có thể còn có cơ hội vào IBI, cô
ta càng vui hơn.
Nhưng bây giờ?
“Chia tay.” Ninh Vũ Trạch lặp lại lần nữa, nhưng lần này anh ta nói nhiều thêm một câu: “Nhan An Hòa, cô biết rõ
bản thân đã làm gì, bắt đầu từ hôm nay, chúng ta kết thúc rồi.”
Nói xong, anh ta cũng không để ý đến vẻ mặt của Nhan An Hòa thế nào, quay lưng bỏ đi.
Xung quanh lại có tiếng xì xào bàn tán.
Những giọng nói ấy lọt vào tai Nhan An Hòa, len lỏi khắp nơi, vô cùng ồn ào.
“Chị Nhan đã làm gì mà đội trưởng Ninh lại muốn chia tay với chị ta thế?”
“Biết sao được, nhưng mà mấy hôm nay tớ đến thao trường giúp phụ đạo viên dẫn dắt các đàn em, cũng hiểu biết
đôi chút về Ninh Vũ Trạch, con người anh ta rất chính trực, cũng rất có trách nhiệm, nếu không phải xảy ra chuyện
gì lớn thì sao lại nhắc đến chuyện chia tay?”

“Chậc chậc, nói không chừng là đắp thêm canxi cho đội trưởng Ninh rồi cũng nên, lần trước cô ta cố ý bắt em
Doanh đọ thân thủ với huấn luyện viên, tớ đã thấy cô ta thảo mai phát sợ, đúng là mắc ói.”
“Còn không phải à? Cũng may em Doanh tài giỏi, thật sự cái gì cũng biết, không thì chẳng phải đã bị bắt nạt rồi ư?”
Nhan An Hòa nắm chặt ngón tay, sự phiền muộn trong lòng đạt đến cực điểm.
Cô ta quay đầu lại, lạnh lùng quét mắt nhìn các sinh viên đang vây xung quanh: “Chuyện riêng nhà người khác, có
gì đáng xem?”
Tiếng xì xào bàn tán lập tức ngưng bặt.
Nhưng cũng có người lớn gan.
“Chẳng phải chị muốn khoe khoang bạn trai chị với bọn này đấy còn gì? Cố ý để bọn này nhìn thấy, nhưng không
ngờ lại lật xe chứ gì? Đáng đời.”
Mặt mày Nhan An Hòa tái xanh.
Xung quanh có không ít người, trời lại tối, căn bản không biết người đang nói là ai.
Nhan An Hòa tức đến toàn thân run lên bần bật, cô ta quay về ký túc xá, tâm trạng bực dọc vô cùng.
Cô ta đã nghĩ rất lâu cũng không nghĩ ra vì sao Ninh Vũ Trạch lại muốn chia tay với mình.
Nhan An Hòa mím môi, liên lạc với người có quan hệ thân mật nhất với cô ta là Ngụy Tử Húc.
[Tử Húc, đội trưởng của anh chia tay với tôi rồi, anh nói cho tôi biết đi, lúc anh ấy huấn luyện thật sự không tiếp
xúc với cô gái nào khác chứ?]
Ngụy Tử Húc nhận được tin nhắn này, không khỏi há hốc miệng.
[Chị dâu, chị đừng vội, để tôi giúp chị hỏi đội trưởng Ninh.]
Nhan An Hòa nắm chặt điện thoại, đứng ngồi không yên.
Không phải cô ta không nhắn tin cho Ninh Vũ Trạch, mà là Ninh Vũ Trạch đã cho cô ta vào danh sách đen rồi.
Mấy phút sau, Ninh Vũ Trạch đột nhiên gửi tin nhắn cho cô ta.
Nhan An Hòa thở phào một hơi, mở ra xem.
[Ninh Vũ Trạch]: Nhan An Hòa, nể tình chúng ta quen biết nhiều năm, tôi không gửi những thứ này cho bố mẹ hai
bên.
[Ninh Vũ Trạch]: [Hình ảnh]
[Ninh Vũ Trạch]: Cô tự liệu đi

Nhan An Hòa nhìn thấy lịch sử trò chuyện của cô ta và mấy đội viên dự bị, máu toàn thân như đông cứng lại, bên
tai ù đi.
Chẳng lẽ, các đội viên dự bị này đều trao đổi tâm sự với nhau hết?
Làm gì có người đàn ông nào lại làm như thế?
Bộ bị điên hay gì?
Nhan An Hòa hoàn toàn không thể hiểu được, lúc cô ta định nhắn tin hỏi lại thì lại một lần nữa bị nhét vào danh
sách đen.
Cô ta chỉ đành gọi điện thoại cho Nhan Nhược Tuyết, vừa cất tiếng, nước mắt đã tuôn trào: “Cô ơi, Ninh Vũ Trạch
chia tay với cháu rồi, làm sao đây?”
Lúc này Nhan Nhược Tuyết vẫn còn đang ở phòng thí nghiệm, cô ta cảm thấy rất bất ngờ: “Chia tay? Đã có chuyện
gì?”
Nhan An Hòa nấc nghẹn, không nói gì.
“Bỏ đi, chia tay cũng tốt, cậu ta chỉ là một đội viên dự bị, có thể chuyển thành đội viên chính thức không còn chưa
chắc.” Nhan Nhược Tuyết thản nhiên lên tiếng: “Đợi cháu có một vị trí nhất định trong Đan Minh rồi thì có thể kết
giao với bao nhiêu cổ võ giả chứ?”
Nhan An Hòa vẫn cực kỳ tủi thân.
Trước giờ đều là cô ta đá người khác, đây là lần đầu tiên cô ta bị người ta đá, lại còn trước mặt bao nhiêu người như
thế.
Trên diễn đàn của trường Đại học Đế đô đã có bài đăng, còn có người mắng cô ta trà xanh, thậm chí có người còn
tải lên lịch sử trò chuyện của cô ta với mấy đàn em.
Nhan An Hòa tức muốn đột quỵ
Quả nhiên là giậu đổ bìm leo.
“Đan Minh…” Nhan An Hòa mím môi: “Cô ơi, chuyện người thừa kế nhà họ Kỷ sao rồi?”
Cô ta chỉ là một đệ tử ngoại môn trong Đan Minh, đến giờ còn chưa có sự môn.
Muốn nâng cao địa vị cũng không phải chuyện dễ dàng.
“Chắc chắn là cô rồi, không cần phải nghĩ.” Nhan Nhược Tuyết không mấy để tâm: “Tuy điểm cống hiến của Ôn
Phong Miên cao hơn cô rất nhiều, nhưng ông ta không quen người trên trường quốc tế, cũng không biết đến giới cổ
võ.”

“Đến lúc bỏ phiếu bầu ra người thừa kế, người bên phía phòng thí nghiệm của giáo sư Manuel sẽ qua đây giúp cô,
cháu lại quen biết Đan Minh, chúng ta nhiều chỗ dựa như thế, còn phải sợ Ôn Phong Miên chắc?”
Lúc này Nhan An Hòa cuối cùng cũng thấy yên tâm.
Tháng sau là vòng bỏ phiếu cuối cùng, bất kể thế nào, cô ta cũng nhất định phải giúp Nhan Nhược Tuyết lấy được
nhà họ Kỷ.
Đây là chỗ dựa cuối cùng của bọn họ.
***
Mấy ngày tập huấn quân sự tiếp theo, các sinh viên đều hừng hực khí thế, bởi vì không cần phải tập luyện đội ngũ
khô khan nữa.
Đội Nhất Tự có một căn cứ điểm huấn luyện dành riêng cho sinh viên năm nhất của trường Đại học Đế đô, đằng
sau dựa núi, có hồ bao quanh, chất lượng không khí cực tốt.
Ngày đầu tiên là leo núi, còn có cắm trại và tiệc tối.
Ngày thứ hai thì huấn luyện thực tế bắn bia.
Đến khi các sinh viên được cầm súng mô phỏng trên tay, ai nấy đều hào hứng vô cùng.
Đội trưởng đội hai thông báo chương trình xong thì để cho huấn luyện viên của các liên đội dẫn sinh viên của mình
chia ra huấn luyện.
Việc huấn luyện bắn súng ở đây rất cơ bản, kém xa việc huấn luyện cho đội viên dự bị.
Nhưng vẫn có sự sai sót, đến Ninh Vũ Trạch cũng không thể bắn bách phát bách trúng.
Lúc này, liên đội 19 lại trở thành đối tượng hâm mộ của các liên đội khác.
Bởi vì trong số tất cả các huấn luyện viên, chỉ có Phó Quân Thâm mỗi lần thị phạm đều là mười phát trắng hồng
tâm.
Anh mặc đồng phục, đường nét trên mặt sắc sảo đa tình.
Chỉ tùy tiện đứng ở đó thôi đã thu hút không ít ánh mắt.
“Bạn nữ ở bên kia, đi ra khỏi hàng.” Phó Quân Thâm tung nhẹ khẩu súng mô phỏng trên tay, nhướng mày, giọng
điệu nhàn nhã: “Em là học viên ưu tú của đợt này, đã học xong rồi, nào, biểu diễn cho các bạn sinh viên khác xem.”
Doanh Tử Khâm liếc anh một cái, cuối cùng vẫn đứng ra, nhận lấy khẩu súng mô phỏng trong tay anh.
Lòng bàn tay của anh mềm mại ấm áp, đầu ngón tay lại hơi lành lạnh, lướt qua lòng bàn tay cô, để lại cảm giác tê
dại.
Hàng mi của Doanh Tử Khâm khẽ rung

Cô lùi lại một bước, cầm súng lên, cũng hướng về phía tấm bia ở đằng xa bắn bừa mấy phát.
“Bằng bằng” mười cái, mười phát trắng hồng tâm.
Trên sân huấn luyện vang lên tiếng nhạc chúc mừng.
Các sinh viên đều mắt tròn mắt dẹt: “Vãi chưởng!”
Kỷ Ly sớm đã chuẩn bị tâm lý mà vẫn sốc tận óc.
Ninh Vũ Trạch vốn chỉ định nhìn một cái, nhưng trong nháy mắt tầm nhìn lại bị cố định luôn vào tấm bia, còn quên
cả uống nước, tay cứng đờ.
“Đội, đội trưởng Ninh…” Huấn luyện viên Hình ở bên cạnh nuốt nước bọt: “Cậu xem tư thế cầm súng và ngắm bắn
này, có giống, có giống ngày hôm đó…”
Một huấn luyện viên khác lặng lẽ quay sang, cất tiếng khó nhọc: “Không thể nói là giống, chỉ có thể nói là y hệt.”
Các đội viên dự bị đều thẫn thờ.
Bọn họ đột nhiên nhớ đến lời đội trưởng đội hai nói với bọn họ hôm đó…
“Chính vì các cậu huấn luyện quân sự nên mới nhìn thấy mà.”
Nhưng ai ngờ được lại nhìn thấy như thế này?
Các đội viên dự bị đều muốn sụp đổ rồi.
Khi đó Doanh Tử Khâm bọc rất kín, bọn họ chỉ biết đó là một cô gái trẻ, nhưng không ngờ lại trẻ như thế này.
Còn chưa đến hai mươi tuổi.
Còn là sinh viên năm nhất của Đại học Đế đô.
Bọn họ xứng dạy cô ư?
Không xứng.
Huấn luyện viên Hình sau một hồi câm nín cũng tự lấy lại bình tĩnh đột nhiên nhớ tới một chuyện, anh ta vỗ đầu:
“Thế lão Ngụy không phải trở thành trò cười rồi ư? Lại đánh với cô Doanh?”
Có thể trở thành cán bộ cấp cao của đội Nhất Tự, thân thủ làm sao mà kém được?
“Đầu óc cậu ta đúng là có vấn đề, thế thôi mà đã bị kích động rồi.” Một đội viên dự bị khác lắc lắc đầu: “Bỏ đi, tôi
không bình luận cậu ta nữa, tôi cũng bị lừa mà.”
“Đội trưởng Ninh, chia tay là đúng.” Huấn luyện viên Hình tất nhiên cũng đã biết chuyện của Nhan An Hòa: “Em

nhớ là sau khi chuyển sang đội ngũ chính thức có thể xin một phúc lợi, anh có thể nhờ cô Doanh giới thiệu cho một
cô bạn gái!”
Mấy đội viên dự bị khác lúc này cũng hoạt bát hẳn lên: “Em nữa, em cũng muốn xin.”
Bạn gái là của hiếm đó nha, bọn họ đều chưa gặp bao giờ.
Ninh Vũ Trạch: “…”
Bọn dở hơi.
*****
Buổi tối, đội trưởng đội hai và đội trưởng đội ba bắt được một ít gia cầm và cá ở trên núi.
Thực ra ngọn núi này là do đội Nhất Tự đặc biệt khai phá, thú vật ở đây cũng đều do bọn họ nuôi, nhưng mùi vị
ngon hơn chăn nuôi công nghiệp.
Đám sinh viên mừng rỡ bắt tay vào nướng thịt.
Doanh Tử Khâm liếc điện thoại một cái, rời khỏi nơi huấn luyện, đi xuyên qua rừng cây, đến một vùng đất trống
rộng rãi.
Trước mặt có một bếp nướng.
Phó Quân Thâm đang ngồi trên tảng đá, nghe thấy tiếng bước chân thì ngước mắt lên, môi cong cong: “Trời tối rồi,
bạn gái của anh không cẩn thận bị lạc mất, cao hơn một mét bảy, ngoại hình rất đáng yêu, thân hình cũng đẹp,
ngoan ngoãn hiểu chuyện, em có nhìn thấy ở đâu không?”
Doanh Tử Khâm ngồi xuống, quay đầu sang nhìn anh: “Đang ở đây.”
“Ừm, Yểu Yểu, có chuyện này.” Phó Quân Thâm cúi đầu, rất nghiêm túc lật trở cánh và đùi gà: “Sau khi em tập
quân sự xong, thì vừa vặn sẽ bắt đầu cuộc tổng tuyển cử của Tư Pháp đường, nhưng mà lần cạnh tranh này quả
thực rất lớn.”
Doanh Tử Khâm khẽ gật đầu: “Không trúng cũng không sao.”
Ngừng một lát, cô lại hỏi: “Ba tượng đài của giới cổ võ là sao?”
Cô chỉ thu nhận một đồ đệ, sự thành lập và phát triển về sau này của giới cổ võ không liên quan gì đến cô.
Giới cổ y cũng như vậy.
“Ba tượng đài?” Phó Quân Thầm hơi trầm ngâm trong giây lát, điềm đạm nói: “Tư Pháp đường chẳng có gì đáng
nói, Đan Minh là của bên giới cổ y, còn về liên minh võ đạo…”
“Thực lực tổng hợp của bọn họ đúng là mạnh nhất, nhưng anh chưa gặp người đứng đầu liên minh bao giờ, nhưng
mà tối thiểu tu vi cổ võ của vị này cũng phải trên ba trăm năm ”

Tu vi cổ vũ ba trăm năm chỉ có lão tổ tông của ba gia tộc lớn Lâm, Tạ, Nguyệt và một vài gia tộc tương đối lớn khác
mới có.
Doanh Tử Khâm gật đầu, trong lòng đã có tính toán: “Đến lúc ấy em thử đến liên minh võ đạo xem sao.”
“Ừm.” Phó Quân Thâm đưa một xiên nướng cho cô: “Ăn đi.”
Đợt tập huấn kết thúc rất nhanh, các đội viên dự bị cũng phải quay về đội ngũ.
Ninh Vũ Trạch thu dọn đồ đạc rời khỏi trường Đại học Đế đô, lúc đi ra khỏi cổng trường thì chạm mặt Ngụy Tử
Húc.
Ngụy Tử Húc đã rời khỏi đội Nhất Tự, nhưng mấy ngày hôm nay vẫn lượn lờ quanh Đại học Đế đô, chỉ có điều vẫn
chưa tìm được cơ hội tiếp xúc với Ninh Vũ Trạch.
Ninh Vũ Trạch cau mày: “Cậu có chuyện gì không?”
Trước đây anh ta đánh giá rất cao Ngụy Tử Húc, bởi vì Ngụy Tử Húc quả thực thuộc lứa đội viên dự bị ưu tú nhất.
Nhưng Ngụy Tử Húc lúc nào cũng nóng vội, làm việc hấp tấp.
“Đội trưởng Ninh, sao anh lại chia tay với chị dâu thế?” Ngụy Tử Húc cố nén giận: “Mấy ngày nay chị dâu cứ khóc
suốt, sao anh có thể vô trách nhiệm như vậy?”
“Tôi không phải anh cậu, cậu cũng không có chị dâu.” Ninh Vũ Trạch rất lãnh đạm: “Không có chuyện gì thì tôi đi
đây.”
Ngụy Tử Húc càng giận hơn: “Đội trưởng Ninh, rõ ràng là chị dâu và Doanh Tử Khâm bất hòa, sao anh có thể thiên
vị người ngoài?”
Nghe đến đây, Ninh Vũ Trạch dừng bước, hỏi ngược lại: “Có biết cô Doanh Tử Khâm là ai không?”
Anh ta thật không ngờ, Ngụy Tử Húc đã xem qua đống lịch sử trò chuyện của Nhan An Hòa rồi mà vẫn còn cố
chấp đến thế.

Ngụy Tử Húc có phần khó hiểu:“Đội trưởng Ninh,anh điên rồi chắc?Thân thủ của cô ta tốt thật,nhưng mà sao anh phải gọi cô ta
kính cần thế?Lẽ nào anh thật sự vì cô ta mới chia tay với chị dâu?”
Dứt lời,ánh mắt anh ta lạnh đi:“Đúng,em thật sự không nghĩ đến khả năng này,nếu anh nói với đội trưởng đội hai,thì cũng có thể
thay em ra thật.”
Dù sao thì Ninh Vũ Trạch cũng là đội trưởng,có quyền lực lớn.
“Cô ấy là cán bộ cấp cao của đội Nhất Tự,người biểu diễn bắn súng cho chúng ta xem ngày hôm đó,cậu vốn dĩ cũng có thể tận mắt
chứng kiến.”Ninh Vũ Trạch tức đến bật cười,giọng nói lạnh như băng:“Cô ấy cần gì phải đi mách lẻo?Cần gì phải đi quyến rũ đàn
ông làm bệ đỡ?Cậu nói cho tôi xem,hứ?”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.