Siêu cấp cưng chiều tác giả Mạn Tây

Chương 1065 - ĐÁNH ĐÒN PHỦ ĐẦU



Bên kia, phòng bệnh VIP Bệnh
viện Hoàng Gia.
Trán Hạ Kình quẩn băng gạc, chân trái còn bỏ thạch cao, nằm trên giường bệnh với sắc mặt âm u.
Bà chủ Dung Mạn Lệ của nhà họ Hạ đang nói gì với anh ta, vệ sĩ ngoài cửa số báo cáo: “Bà chủ, cậu Cả, người nhà họ Hoắc đến.”
Dung Mạn Lệ vuốt tóc trên trán, nhìn Hạ Kinh dặn dò: “Mấy ngày nay con cứ tịnh dưỡng trong bệnh viện, báo cáo hồ sơ bệnh lý mẹ sẽ bảo người xử lý. Dù Hạ Sâm giỏi mánh khóe tra được kỷ
lục nhập viện, cũng sẽ không nghĩ ra hồ sơ bệnh lý có vấn đề.
Hạ Kình tính nói gì đó, Dung Mạn Lệ lại giơ tay ngắt lời: “A Kình, nghe lời đi con, đừng nóng ruột quá, Hạ Sâm không nhà cửa không sự nghiệp nên không sợ gì cả, con cứ cứng rắn đối đầu với nó không tránh khỏi thua thiệt. Chuyện này mẹ có chủ trương riêng, con lo dưỡng bệnh đi đã, đừng tham dự vào.”
“Mẹ…” Hạ Kinh mịt mờ đánh giá Dung Mạn Lệ: “Có phải tối qua mẹ tiết lộ tin gì với Hạ Sâm không?”
Dung Mạn Lệ không đổi sắc mặt nhìn lại anh ta: “Không, tin gì cơ?”
Hạ Kình mím môi, cụp mắt giấu đi nghi hoặc: “Vậy chắc con nghe lầm rồi…”
Mặc dù ân oán giữa anh ta và Hạ Sâm khá sâu, nhưng đối thủ vẫn luôn biết người biết ta, Hạ Kình cũng không thấy Hạ Sâm phải nói dối làm gì.
Dung Mạn Lệ chậm rãi đứng dậy: “Con đừng nghe gió thành mưa, cái tên Hạ Sâm tâm thuật bất chính, chỉ thích đi con đường tà đạo, đừng để kế khích tướng của nó ảnh hưởng.”
Nói xong, dường như bà không muốn tiếp tục đề tài này nữa, quay đầu nhìn vệ sĩ canh cửa, nhàn nhạt hỏi: “Ai trong người nhà họ Hoắc đến?”
Vệ sĩ cúi đầu: “Là Hoắc Mang và Hoắc Minh.”
“Để họ vào đi.” Dung Mạn Lệ gật đầu: “Cho người canh kỹ phòng bệnh, ngoại từ bạn của A Kình, những người không có nhiệm vụ cấm vào thăm bệnh.”
“Vâng, bà chủ.” Sau khi Dung Mạn Lệ rời đi, Hoắc Mang và Hoắc Minh vào phòng bệnh tìm chỗ ngồi xuống.
Hạ Kình nâng cao giường bệnh, nhìn Hoắc Mang ở đối diện, chau mày: “Cậu
về lúc nào?”
Hoắc Mang mím môi: “Tối qua, vừa về đã nghe nói cậu gặp tai nạn xe, đúng là có tiền đồ.”
Hạ Kình cười lơ đễnh: “Tai họa trời giáng, có là cậu cũng chẳng tránh được.”
Hoắc Minh vẫn giữ im lặng, gương mặt với đường nét sắc bén lộ ra vẻ thờ ơ.
Hắn không thân với Hạ Kình, cùng lắm gặp mặt chào một tiếng anh Hạ.
Hoắc Minh là cậu Hai trong nhà, vòng giao thiệp của hắn hầu hết là cậu ẩm các nhà như Thương Lục không thể đụng vào phụ nữ, hay trai đẹp tóc dài Lục Hi Hằng.
Không lâu sau, Hạ Kình và Hoắc Mang cùng rơi vào yên lặng.
Hoắc Minh không ngốc, thả chân xuống, trầm giọng nói: “Hai anh trò chuyện đi, em ra ngoài gọi điện thoại.”
Hoắc Mang liếc hắn, chau mày nhắc nhở: “Gọi xong thì đừng đi ngay, chờ anh ở bãi đỗ xe.”
“Được.” Hoắc Minh lạnh lùng đáp, sải bước ra khỏi phòng bệnh,
Hạ Kình lại nhìn cửa phòng đóng lại, sau đó mò bao thuốc lá trên tủ đầu giường ném cho Hoắc Mang: “Chuyện của nó giải quyết rồi?”
“Cãi nhau trẻ con thôi, ngược lại là cậu…” Hoắc Mang rút một điếu, chợt ngước mắt: “Lại xung đột với Hạ Sâm?”
Sắc mặt Hạ Kình lập tức thay đổi, nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại: “Có gì mà mâu thuẫn, bản lĩnh cá nhân thôi.”
Hoắc Mang lẳng lặng nhíu mày, đứng dậy mở cửa sổ, dựa bệ cửa thấp giọng khuyên nhủ: “Dù gì hai người cũng là anh em, rốt cuộc ân oán lớn nhường nào cứ phải đấu đá đến cùng?”
“Cậu không hiểu.” Hạ Kình nằm đầu ngón tay, ý tử không rõ ràng bổ sung: “Đánh đòn phủ đầu tốt hơn bị bao vây tứ phía.”
Hoắc Mang cắn điếu thuốc, vẻ mặt không ưng ý: “Năm đó nhà họ Hạ trục xuất cậu ấy ra khỏi gia tộc còn chưa đủ à? Còn muốn đánh đòn phủ đầu thế nào nữa? Huống hồ, chưa chắc Hạ Sâm thật sự tội ác khó tha.”
“Hoắc Mang!” Hạ Kình ngước mắt không vui, sầm mặt nói: “Rốt cuộc cậu là anh em với ai?”
“Nếu không phải là anh em, cậu cho rằng tôi sẽ xen vào việc của người khác?” Hoắc Mang búng tàn thuốc ra ngoài cửa sổ: “Cậu cũng tham dự hôn lễ của Thiếu Diễn rồi đấy, khi đó Hạ Sâm là phù rể, cậu còn không nhìn ra sao?”
Hạ Kinh vén chặn, đi chậm đến bàn trà cầm bao thuốc lá: “Cậu đang nhắc tôi, quan hệ giữa cậu ta với Thiếu Diễn không tồi?”
“Không loại trừ khả năng này.” Hoắc Mang tỉnh táo phân tích: “Ngay cả chúng ta còn không được làm phù rể, cậu không thử nghĩ tại sao Hạ Sâm lại có thể à?”
Hạ Kinh trầm ngâm mấy giây, nắm bao thuốc lá, cười lạnh nói: “Không có khả năng này.”
Hoắc Mang bất đắc dĩ lắc đầu: “Chuyện lần trước của Hạ Khế còn chưa dạy cho cậu bài học sao? Chúng ta đã xa Thiếu Diễn nhiều năm, không nắm rõ rất nhiều chuyện của cậu ấy. Chẳng lẽ cậu cho rằng những năm ấy, ngoại trừ chúng ta ra, cậu ấy sẽ không có bạn bè
nào khác?”
“Đương nhiên sẽ có, nhưng chắc chắn không phải Hạ Sâm.” Hạ Kinh chán ghét Hạ Sâm tận xương. Anh ta chau mày, cúi đầu châm điếu thuốc: “Nếu cậu là Thiếu Diễn, cậu sẽ làm bạn với thằng con riêng từ nhỏ đã ăn cơm thừa canh cặn sao?” (1)
Hoắc Mang không nói gì thay cho câu trả lời.
Những cậu ấm xuất thân chính thống như họ từ nhỏ đã không ưa con riêng trong gia tộc.
Con riêng đại biểu nề nếp gia tộc có vết nhơ, nghiêm trọng hơn còn có thể tranh quyền đoạt lợi với con cháu chính thống.
Thế nên người có xuất thân như Hạ Sâm vẫn luôn bị giấu kín, mãi mãi không được viết vào gia phả, cũng như không được gia tộc tiếp nhận.
Hạ Kình thấy Hoắc Mang yên lặng, nét mặt căng thẳng hòa hoãn đi: “Ngay cả cậu cũng không thể làm bạn với anh ta, sao Thiếu Diễn có thể.”?
Bạn bè của cậu Cả Thương thị – vọng tộc đứng đầu Parma – đều có xuất thân quyền quý, xưng bá một phương, Hạ Sâm… có cái gì?
Dường như Hoắc Mang bị Hạ Kinh thuyết phục, đổi suy nghĩ rồi thở dài: “Mặc kệ thế nào đi nữa, cậu cũng đừng kích động, dù tôi không hiểu Hạ Sâm nhưng nhìn anh ta không giống tên ngốc đâu.”
Hạ Kình hút hết điếu thuốc, đôi mắt hẹp dài lướt qua khinh miệt: “Nếu thật sự thông minh, đáng lý anh ta mãi mãi không nên trở về Parma.”
Bên kia, biệt thự số 01.
Hạ Sâm kéo vali vào phòng dành cho khách, hất tay đẩy vali nằm gọn ở góc tường.
Doãn Mạt đứng sau lưng hắn, một mực dõi theo bờ lưng cường tráng của hắn.
Đường cong màu mật quyến rũ, hơn nữa quan sát cẩn thận có thể nhìn thấy rất nhiều sẹo nhỏ.
Doãn Mạt mang theo áo sơ mi của Hạ Sâm trên khuỷu tay, khi hắn xoay
người, cô đưa lại cho hắn: “Anh mặc vào đi, thuốc khô rồi.”
Hạ Sâm không nhận mà bước lên trước, vòng tay qua eo kéo cô vào lòng mình, cúi đầu, giọng rất khàn: “Lấy thuốc vì anh sao?”
Doãn Mạt dựa trước ngực hắn, bờ vai được cánh tay ấm áp ôm lấy, nhiệt độ trong phòng dường như càng lúc càng cao.
“Lúc trước Tiểu Tiểu và Năm Hạ có nghiên cứu một loại thuốc đặc trị khi bọn em còn ở biên giới, mỗi lần bị thương đều dùng đến, hiệu quả tốt lắm.”
Hạ Sầm nhìn hàng mi cong vút của cô, nâng cằm cô lên, giọng thấp hắn đi: “Trước kia rất hay bị thương sao?”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.