Siêu cấp cưng chiều tác giả Mạn Tây

Chương 1090



Các bạn đang đọc truyện  Siêu Cấp Cưng Chiều – Mạn Tây – Chương 1090 miễn phí tại truyenhayy.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!

****************************

Hạ Sâm luôn thấy cuộc đời mình thật gian truân và bất hạnh, thế nên hắn chưa từng đặt mình vào vị trí của người
khác để thương tiếc, đặc3 biệt là phụ nữ.
Vì kẻ yếu đuối không đáng để thương cảm.
Nhưng giờ hắn không thương cảm Doãn Mạt mà sinh ra cảm giác đ1au lòng vô hạn.
Cảm xúc này đến rất đột ngột, thậm chí khiến tim hắn như co thắt.
Chỉ trong một giây, hắn gần như nôn n9óng muốn dâng lên cả thế giới đến trước mặt cho cô lựa chọn.
Cô muốn điều gì, hắn cũng bằng lòng dâng cả hai tay.
Rất í3t khi Hạ Sâm ôm Doãn Mạt đứng đắn như vậy, không hề có hành động phóng túng ăn nói tùy tiện, chỉ ghì cô
thật chặt.
Trong căn hộ8 rất nhỏ gần như không có chỗ đặt chân phủ đầy bụi bặm, Hạ Sâm ôm Doãn Mạt trước cửa sổ, mãi
không chịu buông ra.
Mấy phút sau, hắn cúi đầu hôn cô, ánh mắt tối tăm phức tạp: “Đi thu dọn đi.”
Doãn Mạt nhận ra được Hạ Sâm khác thường, ngửa đầu cẩn thận quan sát mấy lượt: “Có phải anh mẫn cảm với bụi
không?”
Hạ Sâm xoay người nhắm mắt, cảm giác ê ẩm nơi lồng ngực bị cô phá hủy hoàn toàn.
Đúng là uổng công đau lòng vì cô.
Không lâu sau, Doãn Mạt bung chậu nước ra khỏi phòng tắm, cẩn thận quét dọn từng ngóc ngách căn hộ.
Hạ Sâm ngồi trên sofa chăm chú nhìn cô với vẻ xa xăm.
Hai mươi phút sau, căn hộ được quét dọn xong, Doãn Mạt lau mồ hôi trán, lấy mấy tấm trải trong tủ đứng: “Không
biết lần sau đến là khi nào, anh phủ chúng lên sofa giúp em”
“Không cần đầu” Hạ Sâm ném mấy tấm trải qua một bên, mạnh mẽ yêu cầu: “Bán căn hộ sách này đi, sau này có về
thì mua nhà mới”
Đôi mắt Doãn Mạt lập lòe, thấy vẻ mặt hắn nghiêm túc khác thường bèn mềm lòng đáp: “Thế cũng được.” “Không
phải em muốn lấy đồ sao?” Hạ Sâm đứng dậy, nhìn xung quanh, thúc giục: “Lấy nhanh rồi về nhà”

Chỗ tồi tàn này không xứng với người phụ nữ của hắn.
Doãn Mạt mím môi rồi đến một góc phòng khách, dời tủ đứng tường ra, sau ngồi xổm xuống mở tủ điện nhỏ khảm
trong tường.
Hắn đang định nhắc có cẩn thận bị điện giật thì cánh cửa sắt kia mở ra, bên trong lại là một tủ sắt âm tường.
Doãn Mạt bấm mật mã, ngay khi mở chốt an toàn, kiêu ngạo quay đầu nhìn hắn: “Em cố ý giấu ở đây”
Hạ Sâm vuốt cằm, nghĩ một đằng nói một nẻo: “Cưng thật thông minh”
Doãn Mạt cười ngượng ngùng rồi lấy một đống… phế phẩm từ trong két sắt ra.
Chí ít trong mắt Hạ Sâm, những thứ đó đều là phế phẩm.
Ngoại trừ khẩu Colt kia còn có chút giá trị.
Doãn Mạt không tích cóp được nhiều, nhưng trong két sắt vẫn có ba mươi nghìn bảng Anh, cộng thêm mấy tấm thẻ
ngân hàng và đồ trang sức bình thường.
Hạ Sâm đi đến cạnh cô, cầm đồ trang sức lên xem thử: “Thích nhân đầu hổ thương hiệu C sao?”
“Đó là con báo” Doãn Mạt chau mày uốn nắn.
Hạ Sâm ném cái nhẫn về, lạnh lùng liếc cô: “Có tiền mua mấy thứ này, lại không mua căn hộ lớn hơn?”
Nhẫn chạm rồng đầy kim cương của thương hiệu C có giá trị hơn năm trăm nghìn.
Doãn Mạt bình tĩnh đáp lại khiến tim Hạ Sâm muốn nổ tung: “Là Tiêu Diệp Nham cho em”
Hạ Sâm nheo mắt, cầm nhẫn lên rồi ném ra ngoài cửa sổ.
Doãn Mạt giật mình, vội đến mép giường nhìn xuống dưới: “Anh làm gì thế?”
Hạ Sâm đen mặt, tiến đến áp cổ bên cửa sổ, âm u nói: “Doãn Mạt, em đừng nói với ông đây, em giữ lại cái nhẫn
cách đó để nhìn vật nhớ người”
Cái thứ phế phẩm của Tiêu Diệp Nham lại được cô cất vào két sắt.
Bầu không khí lạnh lẽo chết người bao quanh Hạ Sâm. Hắn nheo mắt nhìn chằm chằm mặt cô, thầm nghĩ… đi nhà
tù quốc tế giết Tiêu Diệp Nham cần đến mấy ngày.
Doãn Mạt nhíu mày, bất mãn phản bác: “Anh nói nhăng nói cuội gì đấy, đó là phần thưởng em hoàn thành nhiệm
vụ mà”
“Phần thưởng?”
“Mỗi khi kết thúc nhiệm vụ, nhà họ Tiêu sẽ tặng thưởng” Doãn Mạt nhìn ra ngoài cửa sổ, nhỏ giọng giải thích:
“Nhưng họ không bao giờ đưa tiền mặt, đều là hiện vật hay thẻ ngân hàng. Những món đồ này được đánh số
riêng, một khi bọn em đổi sang tiền mặt hay sử dụng sẽ dẫn đến nghi ngờ và chú ý, nên em mới giữ đến bây giờ,
sao tự dưng anh lại ném đi?”

Tài sản của cô đều là thẻ ngân hàng và đồ trang sức trong két sắt này.
Nay gia tộc Childman đã bị tiêu diệt, cô có thể mang đến chợ đồ cũ đổi bản, đó cũng là một số tiền không nhỏ.
Vẻ mặt Hạ Sâm tuy đã dịu đi phần nào, nhưng giọng nói vẫn rất gay gắt: “Giữ lại hoài niệm người xưa?”
Doãn Mạt không muốn nói chuyện với hắn, xoay người muốn ra ngoài tìm nhân.
Hạ Sâm đuổi kịp cổ, giữ khuỷu tay cô chuyên chế yêu cầu: “Quay lại cho ông đây, không được nhặt về”
Doãn Mạt bất ngờ bị kéo lại, lảo đảo và vào vai hắn, dùng dằng hất tay hắn ra: “Anh buông ra đi”
“Doãn Mạt!” Bỗng dưng Hạ Sâm lớn tiếng, vẻ mặt xấu hẳn đi lần nữa: “Phế phẩm Tiêu Diệp Nham cho em, em còn
dám nhặt lại ngay trước mặt anh? Em thử đi nhặt xem!”
Doãn Mạt bị tiếng thét của hắn dọa run cả người, sửng sốt mấy giây mới nhỏ giọng nói: “Anh ta đâu có cho riêng
em, mỗi đội viên làm nhiệm vụ khi đó đều có mà.”
Vì quá giận nên Hạ Sâm mất lý trí trong phút chốc.
Thật ra, vừa hét Doãn Mạt xong, hắn đã hối hận, đặc biệt là sự thận trọng phóng đại trong đôi mắt cô lập tức dập
tắt lửa giận trong lòng hắn.
Hạ Sầm nhìn ra được hắn đã dọa cô mất vía, mà cô cũng thật sự đã sợ hãi hắn.
Hắn phải bỏ ra một thời gian rất dài mới giúp cô trút bỏ vẻ ngoan ngoãn và nhịn nhục chịu đựng, nhưng dường
như chỉ cần mất một giây đã khiến chúng ồ ạt trở về.
Hân hối hận vô vàn, nghiêng người về phía trước muốn ôm cô dỗ dành, nhưng Doãn Mạt lại vô thức lui ra sau một
bước, ánh mắt lộ rõ bất an: “Anh..”
Doãn Mạt chưa từng thấy Hạ Sâm tức giận, dù thỉnh thoảng hắn cũng tỏ vẻ không vui, nhưng hầu hết chỉ vì muốn
ve vãn tán tỉnh.
Lần này có thấy được vẻ mặt tức tối của hắn, không phải đang giả vờ, mà hắn cáu bẳn thật sự.
Cô không thể hiểu nổi, vì sao một chiếc nhẫn cỏn con lại chạm vào giới hạn của hắn. Cô giữ lại chiếc nhẫn đầu phải
vì nhìn vật nhớ người, cô chỉ muốn tìm cơ hội bán đi, vì đó là thù lao cô làm nhiệm vụ mới có.

Doãn Mạt không giàu có, từ khi ba mẹ giả chết trốn thoát đến giờ, trên người chẳng có đồng nào.
Cô thắng tiền ở sòng bạc Thành Tây, một phần trong số đó trả lại cho Tiếu Tiếu và Hạ Sâm, phần dưr lại đều đưa ba mẹ.
Đường tương lai còn rất dài, cô chi muốn có một số vốn cho mình, chi ít không cần phải đắn đo trước sau vì tiền.
Cuộc sống lâu dài ở nhà họ Tiêu, nhìn qua cứ như mang đến vinh dự và địa vị. Trên thực tế, khi thoát khỏi phủ Công tước, họ trắng
tay, cô phải tính toán cho bàn thân cũng như nhà họ Doãn.Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.