Siêu cấp cưng chiều tác giả Mạn Tây

Chương 1099



Các bạn đang đọc truyện  Siêu Cấp Cưng Chiều – Mạn Tây – Chương 1099 miễn phí tại truyenhayy.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!

****************************

Phòng nghỉ khoảng trăm mét vuông chỉ có một bóng đèn trần lờ mờ.
Nơi này trống trải không có ánh nắng, tường thủy tinh xung quanh bị3 trám hết bằng xi măng, không có hơi thở
người sống, cũng không có ánh nắng mặt trời, thật chẳng khác gì địa ngục.
Doãn Mạt chỉ đứn1g ở đây đã có thể cảm giác được nỗi tuyệt vọng và cô độc ùn ùn kéo đến.
Nếu… mẹ Hạ Sâm thật sự bị nhốt ở đây, những năm qua sao b9à có thể chịu đựng nổi? Doãn Mạt lo lắng nhìn sang,
yếu ớt nói: “Bác gái không có ở đây, chắc em nghĩ nhầm rồi.”
Hạ Sâm không lên t3iếng, ánh mắt sắc bén nhìn xung quanh.
Thoáng chốc, hắn đi đến trước bồn rửa tay, nhìn thành bồn vương vãi nước, đáy mắt hằn sóng t8o gió lớn.
Doãn Mạt cũng đi đến, bình tĩnh nhìn lại, kinh ngạc há miệng: “Nước vẫn chưa khô… người vẫn chưa đi xa.”
Hạ Sâm liếm răng cấm, móc điện thoại trong túi ra gọi: “Trụ sở chính Hạ thị, năm phút.”
Cúp điện thoại, Hạ Sâm chống tay hai bên bồn rửa mặt, nhắm mắt không ngừng hít thở sâu.
Doãn Mạt hơi mê man, kéo áo sơ mi của hắn: “Anh đừng sốt ruột, em có camera chỗ này, chi bằng.”
Hạ Sâm bỗng nghiêng người ôm cô, động tác vừa nhanh vừa vội.
Hắn ghì chặt Doãn Mạt, vùi mặt vào cổ cô: “Bà ấy thật sự ở đây.”
Doãn Mạt ngẩn người, sau đó ôm lấy sống lưng hắn, nhỏ giọng trấn an: “Vậy chúng ta ra ngoài tìm thử?”
“Không cần.” Hạ Sâm nhắm chặt đôi mắt, dùng sức ôm lấy cô: “Họ không ra khỏi tòa nhà này được đâu.”
Vừa dứt lời, điện thoại hắn vang lên.
Hạ Sâm ấn nghe, đầu bên kia là giọng của A Dũng: “Anh Sâm, dưới lầu có chuyện. Mười ba chiếc SUV mới đến đã
lái vào bãi đỗ xe rồi, trên thân xe không có ký hiệu, nhưng biển số của Tỉnh bang Nia”
“Cho – họ – vào” Hạ Sâm nghiến từng chữ, chậm rãi mở mắt lộ ra sát khí tàn nhẫn.
A Dũng đáp, đang định cúp máy thì bỗng thấy bên đường xôn xao, gã âm u nói: “Anh Sâm, hình như một đám
người đến nữa”

Gã không biết là địch hay bạn, vì không nhận diện được.
F*ck!
A Dũng giấu mình trong góc tối, nheo mắt đánh giá hai chiếc Jeep dừng ở ven đường: “Anh Sâm, bên họ chỉ có sáu
người, chắc tôi giải quyết được.”
“Không cần.” Hạ Sâm kéo Doãn Mạt ra khỏi phòng nghỉ, ngồi lên sofa, thấp giọng yêu cầu: “A Thái sẽ đến ngay, các
người cùng xông lên.”
Trong phòng làm việc, Hạ Sâm gác chân thoải mái, nhưng đôi mắt vô cùng âm độc.
Doãn Mạt lẳng lặng bật điện thoại, đăng nhập trong camera tòa nhà, tăng tốc độ quan sát động tính các lối ra vào.
Rõ ràng Hạ Sâm không có ý định rời đi, Doãn Mạt cũng không giục, chỉ cần xác nhận bác gái vẫn còn ở trong tòa
lầu này thì sớm muộn cũng sẽ tìm ra.
Không lâu sau, cô chậm rãi ngẩng đầu, vẻ mặt hơi nặng nề: “Lẽ nào chúng ta cứ chờ mãi ở đây sao? Nếu Dung Mạn
Lệ ra tay với bác gái.”
Hạ Sâm đã có dự tính riêng, cười lạnh, giọng sắc bén: “Nếu Dung Mạn Lệ muốn giết bà ấy, sẽ không giữ lại người
đến tận bây giờ” Giễu người ở đây nhiều năm qua vẫn không ra tay, huống hồ. Hạ Kinh vẫn còn nằm trong tay
hắn, ắt hẳn Dung Mạn Lệ sẽ không dám mạo hiểm.
Hạ Sâm vừa dứt lời, ngoài hành lang yên ắng vang tiếng báo thang máy.
Doãn Mạt lập tức ngồi thẳng người, vẻ mặt bày trận chờ sẵn nhìn cửa phòng làm việc.
“Babe, thả lỏng nào” Hạ Sâm vỗ vai cô, tay kia nghịch bật lửa: “Lát nữa đánh thoải mái.”
Trong lúc họ trò chuyện, tiếng bước chân lộn xộn càng lúc càng gần.
Khi Dung Mạn Lệ dẫn theo bốn tên áo đen vào phòng làm việc, phản ứng đầu tiên của bà ta làm nhìn về phía tủ
sách.
Cánh cửa ẩn kia vẫn còn mở, rõ ràng Hạ Sâm và Doãn Mạt đã vào trong.
Dung Mạn Lệ thản nhiên thôi nhìn, nhếch môi cười giả dối: “A Sâm, cháu vẫn thiếu lễ phép như vậy, tự tiện xông
vào nơi quan trọng là phạm pháp đẩy, biết chưa?”
“Nếu bà Dung bớt nói nhảm, biết đâu chừng con trai bà sẽ sống lâu thêm mấy ngày đấy”
Hạ Sâm kẹp điếu thuốc, chỉ Dung Mạn Lệ, ngả ngớn và khinh miệt.
Dung Mạn Lệ cầm ví da ngồi xuống bàn, một tay đỡ trán, liếc Hạ Sâm: “Phòng làm việc cháu cũng xông vào rồi,
thứ không nên nhìn cháu cũng nhìn rồi, vậy có tìm được người cháu cần tìm chưa?
Hạ Sâm nhếch môi: “Hiện giờ vẫn chưa?

Dung Mạn Lệ cười đắc ý: “Thể bao giờ cháu mới định cút khỏi Parma? Hay là… để tôi bắt cháu cút đi?”
Không có các ông chủ ở đây, Dung Mạn Lệ gần như bộc lộ bản chất.
Bà ta không cố làm ra vẻ nữa, thôi là mặt lá trái, thẳng thừng và nham hiểm.
“Bà cũng xứng bảo anh ấy cút?” Doãn Mạt bao che, đặc biệt là Hạ Sâm với thân thể thê thảm, đối mặt sự chế giễu
và xua đuổi của chủ nhà càng khiến Doãn Mạt có khao khát bảo vệ.
Cô phải bảo vệ Hạ Sâm.
Dung Mạn Lệ nhìn Doãn Mạt bằng ánh mắt vô cùng khinh miệt, sau đó tựa lưng ghế, mỉa mai nói: “Cô Doãn, phụ
nữ nếu quá chủ động sẽ mất giá. Cô giúp nó đến vậy, chưa chắc nó sẽ cảm kích. Cô không sợ nó chơi chán rồi sẽ
quay lại bên cạnh tình yêu thật sự?”
Doãn Mạt chán ghét nhất kiểu giải thích cố ra vẻ sâu xa này. Cô nghe hiểu được nhưng cần thời gian để tiêu hóa.
Mấy giây sau, Doãn Mạt lạnh lùng nói: “Hóa ra Trình Lệ là do bà sắp xếp
Dung Mạn Lệ không đổi sắc mặt những ngón tay đã co lại.
Doãn Mạt nhìn chằm chằm bà ta không chớp mắt: “Nhà họ Hạ đúng là cửa nhỏ nhà nghèo, có một bà chủ thủ đoạn
bẩn thỉu và khiến người chán ghét như bà. Chẳng trách nhà họ Hạ có chen rách đầu cũng không lọt vào được danh
môn vọng tộc Parma”
“Doãn Mạt, cô im miệng cho tôi!” Dung Mạn Lệ tức giận đập bàn, dường như bị người ta nói trúng tim đen nên
gương mặt ung dung dần co rút, vẻ mặt dữ tợn: “Miệng lưỡi sắc bén lắm, nhưng qua tối nay, để tôi xem thử các
người định lấy gì đấu với tôi”
Cả đời này Dung Mạn Lệ hận nhất là có người chất vấn thân phận của mình, đôi mắt bà ta như muốn nứt toác, nhìn
bốn tên áo đen ngay cửa, ra lệnh trực tiếp: “Bắt hai người họ lại, không cần biết phải dùng cách gì, tôi phải biết
được tung tích con trai mình.”
Bốn tên áo đen bắt đầu ra tay.
Thân thủ của họ rất sắc bén, động tác nhịp nhàng, tuy không khí thể như những tên côn đồ của tầng hầm ba, nhưng
từng chiêu thức đều lộ rõ sát khí.

Những người này là lính đánh thuê ấp một ở Tinh bang Nia.
Cùng lúc đó, Vân Lệ đang ở nhà chính Thương thị tự dưng nhận được cuộc gọi của Vân Lăng.
“Anh Cá, vẫn còn ở Parma sao?”
Vân Lệ ngồi trong vườn thuốc của Thương Lục, thành thơi nhập ngụm bia: “Sao? Có chuyện gì?” Vân Lăng lấy le: “Em vừa nhận
một đơn hàng giá cao ở khu thương mại Parma, anh muốn đến hòng hót không?” Vân Lệ vô thức muốn từ chối, nhưng không nhịn
được thử hỏi: “Ai đặt đơn hàng?”Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.