Siêu cấp cưng chiều tác giả Mạn Tây

Chương 1102



Các bạn đang đọc truyện  Siêu Cấp Cưng Chiều – Mạn Tây – Chương 1102 miễn phí tại truyenhayy.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!

****************************

Các người mau chóng phải người đến.”
Còn chưa nói hết, Dung Mạn Lệ đã thấy bóng dáng Vân Lệ và Doãn Mạt.
Bà ta vội cúp3 máy, lẳng lặng quan sát phía sau hai người: “Hạ Sâm đầu, dẫn nó đến đây cho tôi!”
Doãn Mạt thản nhiên nhìn Dung Mạn Lệ rồi c1hỉ vào lính đánh thuế đang ôm gối ngồi xổm, đường hoàng tố cáo:
“Vừa rồi họ ra tay đấy”
Bốn tên lính đánh thuê nhìn Vân Lệ nh9ư sống không còn gì luyến tiếc: “Lão đại, là anh Lăng yêu cầu, chúng tôi
không thể chống đối được”
Nhị thủ lĩnh trời đánh!
Vân Lệ mím môi thở dài, nhướng mày nhìn Doãn Mạt: “Nói đi, cô muốn thế nào?”
“Để họ lấy công chuộc tội”
Vân Lệ 8nói được.
Doãn Mạt duy trì thái độ lấy công chuộc tội, gật đầu hài lòng: “Đưa Dung Mạn Lệ đi, còn lại chờ sắp xếp”
Vân Lệ nhìn lướt qua, bốn tên lính đánh thuê lảo đảo bò dậy đi về phía bàn như bốn ngọn núi lớn.
“Mấy người muốn làm gì?” Dung Mạn Lệ hoảng sợ, bỗng thấy cửa phòng nghỉ còn đang rộng mở, muốn chạy vào
đó trốn nhưng tốc độ của lính đánh thuê còn nhanh hơn.
Hai gã đàn ông một trái một phải kìm kẹp Dung Mạn Lệ, động tác rất hung ác.
Dù Nhị thủ lĩnh hơi mất não, nhưng đầu só vẫn là người phụ nữ trung niên không biết điều này.
“Mấy người buông tôi ra! Doãn Mạt!” Dung Mạn Lệ giãy giụa không ngừng, ánh mắt sợ hãi và khủng hoảng: “Cô
dám động vào tôi, nhà họ Hạ sẽ không bỏ qua cho cô đâu”
Doãn Mạt hời hợt liếc bà ta: “Chúng tôi cũng sẽ không bỏ qua cho nhà họ Hạ”
Bốn tên lính đánh thuê lôi Dung Mạn Lệ ra ngoài. Doãn Mạt thấy bà ta cứ giãy giụa kêu la bèn đập mạnh vào gáy
bà ta.
Thế giới yên tĩnh trở lại.

Vân Lệ nghiêng người dựa tủ thấp, cười nói: “Cô định bỏ qua cho bà ta thể à?”
“Mạng của bà ta là của Hạ Sâm và bác gái” Doãn Mạt chậm rãi nghiêng người, hỏi lại: “Anh có tính tăng thêm
người canh chừng không? Năng lực của họ chưa chắc canh chừng được Dung Mạn Lệ”
Bốn người vừa ra khỏi phòng làm việc ai oán quay đầu nhìn Doãn Mạt.
Chị đẹp này, chị dùng lương tâm nhắc lại thử xem?
Họ là lính đánh thuế cấp một đứng đầu đoàn đấy, cái gì mà năng lực không đủ?
Vân Lệ ngạc nhiên nhướng mày: “Họ sao? Không canh chừng được?”
“Phải, vừa rồi tôi ở hiện trường, năng lực của họ còn không so được một chiêu của Hạ Sâm” Doãn Mạt lo lắng nhìn
Vân Lệ: “Trong toán lính đánh thuế có ai giỏi hơn không?”
Vân Lệ đen mặt, bên tai không ngừng lặp lại câu nói: Lính đánh thuê cấp một trong hàng ngũ thuộc hạ của anh ta,
không so nổi một chiêu của Hạ Sâm?
Nói đàng hoàng nào, Hai Doãn có khoác lác quá không vậy?
Huyệt Thái dương của Vân Lệ giật giật, mãi mới lên tiếng: “Chỉ một người phụ nữ thôi, họ canh chừng được.”
Doãn Mạt cũng không ép, lấy tập tranh vỡ lòng Hạ Sâm đưa cho mình ở túi sau ra, vỗ lên trang bìa: “Vậy tôi về
trước đây”
Vân Lệ nheo mắt: “Thể trụ sở chính nhà họ Hạ thì sao?”
“Theo ý của anh ấy.” Doãn Mạt cẩn thận vuốt nếp nhăn trên tập tranh: “Nếu anh ấy muốn, tôi sẽ đoạt lại giúp anh
ấy, còn không cần… vậy phá hủy đi”
Vân Lệ tặc lưỡi nhìn Doãn Mạt: “Cô đúng là nàng dâu thảo”
Kiếp trước Hạ Sâm đã tích ân đức gì?
Một đợt sóng gió tạm thời chấm dứt vào mười hai giờ khuya.
Theo yêu cầu của Doãn Mạt, A Thái cho anh em rút hết khỏi trụ sở chính nhà họ Hạ. Nét mặt ai nấy cũng hưng
phấn và trông mong.
Chắc chắn tiếp theo anh Sâm sẽ ra tay với nhà họ đây.
Cùng lúc đó, cả nhà họ Hạ đang rơi vào tình cảnh rối loạn.
Mấy ông chú tổ chức cuộc họp gia tộc trong đêm, bàn bạc nên làm gì để cứu Dung Mạn Lệ và Hạ Kinh. “Tên Hạ
Sâm này thật sự ép người quá đáng” Ông chú Ba vỗ bàn, vẻ mặt vừa tức vừa vội.
Ông chú Năm bị đâm thủng bàn chân ngồi xe lăn bật cười: “Mắng chửi có tác dụng gì ban đầu ai nói Hạ Sâm

không đủ gây sợ hãi thế nhỉ?”
Ông chủ Hai cau mày ngước mắt: “Ông Năm, ông có ý gì? Giờ chưa rõ sống chết của bà chủ và cậu Cả, ông còn có
thời gian móc mỉa, thà nghĩ cách nên làm gì để cứu họ còn hơn.”
“Cứu?” Ông chủ Năm vừa nói vừa đặt bàn chân bằng kỹ của mình lên bàn: “Hôm đó tôi bị con ả kia đâm thủng
chân, sao không thấy mấy người cứu tôi nhỉ?”
“Được rồi, mấy người bớt tranh cãi đi” Ông bác Cả buồn bực bóp trán: “Giờ quan trọng nhất là cứu người, đừng
tranh cãi vì mấy việc nhỏ nhặt này. Ông Hai, ông có thể vận dụng quan hệ với Cục Cảnh sát để họ hỗ trợ tìm người
không?”
Ông chủ Hai mím môi nói: “Thế cũng được, để mai tôi đến Cục Cảnh sát”
“Trước hết đừng báo cảnh sát, thủ tục tìm người phức tạp lắm, chúng ta không có nhiều thời gian như vậy” Ông
bác Cả vừa nói vừa nghiêng đầu: “Ông Ba, ông phải người tìm lâu vậy rồi, có manh mối gì không?”
Ông chú Ba thở dài buồn bực: “Vẫn chưa, tìm khắp Parma rồi, nhưng cứ như cậu Cả bốc hơi khỏi nhân gian vậy,
không một chút tin tức”
Bầu không khí trong phòng ngưng đọng và căng thẳng.
Ông bác Cả buồn bã nhíu mày, nhìn bóng đêm dày, vô thức nói: “Xem ra, ngay từ đầu chúng ta đã xem thường Hạ
Sâm”
“Cũng chưa chắc” Ông chú Tư im lặng nãy giờ bỗng nhắc nhở: “Có phải mọi người đã quên sau lưng cậu Cả còn
một át chủ bài”
“Át chủ bài gì?”
Mọi người ngạc nhiên rối rít nhìn sang. Ông chủ Tư phủi tay áo, nhấn mạnh từng chữ “Thiếu chủ Thương thị
Thương Thiếu Diễn”
Một giờ sáng Doãn Mạt lái xe về biệt thự số 01 Bắc Thành.
Cô không về phủ Tử Vân mà ngồi trong xe nhắn tin cho Hạ Sâm, bảo hắn tâm sự với bác gái.
EQ của Doãn Mạt thấp thật, nhưng cô cũng biết mẹ con xa cách nhiều năm, thời điểm gặp lại không nên làm phiền.
Trong phòng khách, cô mệt mỏi nằm trên sofa, nhìn quyển sách vỡ lòng trên bàn.
Vì tò mò, cô cầm lấy, xem thử trang đầu tiên.
Cô không đọc được chữ trên đó, nhưng thấy hình vẽ xiên vẹo, là bé Hạ Sâm vẽ linh tinh lên.
Cô xem được một lúc thì mí mắt đánh nhau chợt thiếp đi.

Đêm nay, có người bình yên chìm vào mộng đẹp, cũng có người trắng đêm khó chợp mắt.
Trong phòng sách phủ Tử Vân, Hạ Sâm đứng trước cửa sổ nhìn bầu trời tối tăm trước bình minh.

Mẹ ngủ rồi, nhưng người phụ nữ của hắn vẫn chưa quay lại.
Không lâu sau, điện thoại báo tin nhắn, Hạ Sâm cúi đầu nhìn, cong môi cười bất đắc dĩ.
Là tin nhắn của Doãn Mạt.
Hạ Sâm không nhắn lại mà lật danh bạ, lạnh lùng yêu cầu: “Đến đón tôi”Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.