Siêu cấp cưng chiều tác giả Mạn Tây

Chương 1109



Các bạn đang đọc truyện  Siêu Cấp Cưng Chiều – Mạn Tây – Chương 1109 miễn phí tại truyenhayy.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!

****************************

Ông cụ trên xe lăn trông rất gầy gò, giấu một tay dưới chân vẫn không che được cơn run vì bệnh.
Hạ Hoa Đường trúng g3ió nhiều năm, lâu nay không hỏi chuyện đời, nếu không phải Dung Mạn Lệ và Hạ Kinh lần
lượt mất tích, ông ta sẽ không lên cá1i thân bệnh tật ra chủ trì đại cuộc. Ấn tượng của Hạ Sâm về Hạ Hoa Đường
gần như bằng không.
Từ nhỏ hắn đã biết, ng9ười cha này xem hắn như thứ phiền phức, thậm chí còn thấy mất mặt vì sự chào đời của
hắn, vô hình trung ngầm cho phép mọi n3gười trong gia tộc bắt nạt sỉ nhục hắn.
Màn đêm dày, ánh trăng treo cao trên bầu trời.
Tầm mắt Hạ Sâm và Hạ8 Hoa Đường giao nhau. Hai cha con hiếm khi gặp mặt, mà giờ trong mắt nhau chỉ có sự
hời hợt lạnh lùng. Trong thoáng chốc, Hạ Hoa Đường được đẩy đến ngưỡng cửa từ đường, lạnh lùng nhìn Hạ Sâm:
“Con trai A Kênh của tôi đâu?”
Mấy chữ ngắn gọn lại là cách tổn thương người sâu sắc nhất.
Hạ Sâm rất vui vì mình trầy trật sống bao năm, luyện ra một thân tường đồng da sắt. Nếu không, chỉ mấy chữ này
của ông ta cũng đủ khiến hắn thương tích đầy mình.
Yết hầu hắn chuyển động, khói thuốc phun ra: “Thằng con trai ăn hại kia của ông cũng đáng để tôi phải canh
chừng sao?”
“Hạ Sâm.” Hạ Hoa Đường nói rất chậm, có lẽ là hậu di chứng do trúng gió: “Không cho phép anh chê bai gia chủ
tương lai nhà họ Hạ.”
So với sự nóng nảy của mấy ông chủ, Hạ Hoa Đường luôn bình tĩnh ung dung. Dù ngồi xe lăn thì khí chất kiêu
ngạo và gương mặt lạnh nhạt không hề yếu thế. Thật ra thì cả nhà họ Hạ, đứa bé giống Hạ Hoa Đường nhất chính
là Hạ Sâm.
Gương mặt hai cha con giống nhau đến bảy tám phần, đôi mắt hẹp dài và đường nét lập thể đủ để nhìn ra được
năm xưa Hạ Hoa Đường cũng là một người đàn ông anh tuấn nổi tiếng Parma.
Hạ Sâm nghe thể thì cười nhạt, sâu trong đáy mắt thoáng qua tia chế giễu không muốn ai thấy: “Gia chủ tương lai
nhà họ Hạ cơ à, ông cho anh ta danh tiếng vang dội cỡ nào đi nữa, cũng không giấu nổi sự thật anh ta là cái đồ ăn
hại.”
“Anh vẫn khiến người ta phải chán ghét như bao năm nay.” Hạ Hoa Đường nhìn hắn chăm chú, một lúc lâu mới
thấp giọng thở dài “Chi bằng nói thẳng rốt cuộc anh muốn gì? Anh bảo điều kiện đi chỉ cần

không quá đáng, tôi có thể cân nhắc thỏa mãn anh.”
Hạ Sâm cong môi, kẹp điếu thuốc đi đến ngưỡng cửa rồi ngồi xuống: “Tôi muốn mạng của Dung Mạn Lệ thì ông có
cho không?”
“Hạ Sâm, anh đừng có mà không biết điều!” Hạ Hoa Đường nhìn động tác của Hạ Sâm bằng ánh mắt chán ghét
đến cùng cực, bàn tay đặt trên tay vịn dần siết chặt: “Bà ấy không phải người mà anh có thể động vào.”
“Không thể động vào chứ gì?” Hạ Sâm liếm môi, bật cười ngả ngớn mà nghiền ngẫm: “Vậy tôi sẽ để ông nhìn thử,
rốt cuộc tôi có động vào được hay không.”
Vừa dứt lời, hắn nhìn A Thái, đối phương hiểu ý lấy điện thoại ra, cuộc gọi vừa kết nối thì vào thẳng vấn đề: “Đưa
Dung Mạn Lệ đến nhà họ Hạ.” “Đợi đã.” Hạ Sâm chống cằm, cười lạnh yêu cầu: “Đưa một cánh tay đến trước.” Hạ
Hoa Đường bỗng siết chặt tay vịn: “Thắng nghịch tử, mày dám!”
Hạ Sâm nhướng mày: “Vội cái gì, khi cánh tay được đưa đến, chẳng phải sẽ biết tôi có dám hay không sao?”
Hạ Hoa Đường hơi nheo mắt, ổn định tâm trạng lại, giọng hòa hoãn đi nhiều: “Năm đó anh giết bà nội, nhà họ Hạ
đã che giấu thay anh. Nay anh vẫn còn u mê không chịu tỉnh ngộ, chỉ khiến bản thân hãm sâu vào tù đày, việc gì
phải khổ như vậy?
“Sao nào? Muốn tôi đội ơn các người à?” Vẻ mặt Hạ Sâm âm u, khí chất lạnh lùng khiến người ta phải sợ hãi: “Cái
bà già đó muốn bán tôi cho đám buôn người ở chợ đen, trong mắt tôi thì chết chưa hết tội!”
Đối thoại giữa hai cha con càng lúc càng nhiều. Những chuyện rách nát năm xưa vô tình phơi bày trước mặt mọi
người.
Ai nấy cũng biết rõ nội tình, nhưng họ không hề có lòng thương cảm hay nhân từ với hắn. Sao Hạ Sâm hắn lại
thành cái đinh trong mắt cái dằm trong thịt của nhà họ Hạ vậy chứ?
Doãn Mạt vẫn luôn giấu mình trong từ đường mắt đỏ bừng, đau lòng tột đỉnh.
Điều cô biết chỉ là một phần nhỏ của muôn vàn bất hạnh mà thôi.
Khi càng lúc càng nhiều chân tướng bị vạch trần, nỗi hận của cô với nhà họ Hạ càng thêm sâu sắc.
Một gia tộc mà đạo đức không xứng với vị thế, càng không xứng với Hạ Sâm trọng tình trọng nghĩa.
Không có cũng được.
Doãn Mạt không xuất hiện hay lộ mặt làm phiền vì Hạ Sâm đã nói, tối nay nhà họ Hạ là chiến trường của hắn.
Cùng lúc đó, nhà chính Thương thị.
Bên trong định nghỉ mát dưới ánh trăng, hai bóng người đang nâng ly tán gẫu.

Lưu Vân và Vệ Ngang đứng bên ngoài, đeo tai nghe bluetooth chăm chú lắng nghe từng động tĩnh nhà họ Hạ.
Thương Tung Hải nhìn người đàn ông đối diện: “Con quay lại không báo cho thằng nhóc thối kia?” “Không”
Thương Úc cúi đầu xắn tay áo, gương mặt anh tuấn lạnh nhạt: “Anh ấy vẫn chưa tận hứng, không nên làm phiền.”
Thương Tung Hải day sống mũi dưới tròng kính, thở dài cảm khái: “Bình thường thằng nhóc thối rất khôn khéo,
sao vào lúc này lại ra về thế?” Đừng nói là nhà họ Hạ, dù có là những danh môn vọng tộc khác của Parma, chỉ cần
hẳn lên tiếng, Thương thì sẽ dốc hết sức mình chống lưng cho hắn.
“Không phải ra vẻ.” Thương Úc ngẩng đầu liếc nhìn Thương Tung Hải, gõ ngón tay lên bàn đá: “Mà là uất ức.”
Thương Tung Hải mím môi không đồng tình: “Nhiều năm rồi, thằng bé cũng nên buông bỏ.” “Nếu đã cam chịu số
phận, đương nhiên có thể buông xuống.” Ánh mắt sâu xa của Thương Úc hướng về phía bầu trời đêm: “Nhưng có
người đoạt thân phận của mẹ con anh ấy, cái gọi là con riêng có thể là cố ý tạo ra.”
Ly rượu của Thượng Tung Hải ngừng bên mép: “Chà, một nhà họ Hạ chẳng ai thèm biết tiếng lại có không ít kẻ ôm
bụng dao găm.”
Thương Úc cầm bầu rượu rót thêm, cong môi nhìn ông cụ đối diện: “Ba đựng nôn nóng ra tay, trước mắt cứ để anh
ấy xả giận đã.” Thương Tung Hải bật cười: “Chuyện này đúng là không thể nóng vội được.”
“Ba ngầm hiểu là được rồi.” Anh nhìn Thương Tung Hải bằng đôi mắt hiện ý cười: “Nghe nói ba có đánh tiếng với
các thế lực Parma rồi, để họ không nhúng tay vào chuyện nhà họ Hạ?”
Thương Tung Hải nhập ngụm rượu: “Chẳng phải con mới nói đấy thôi, nếu thằng bé muốn xả giận thì ba đành để
nó trút cho bằng hết đã.”
Thời gian trôi qua như nước, thoáng chốc đã là mười hai giờ đêm.
Từ đường sân sau nhà họ Hạ vẫn sáng rực đèn đóm.
Cơn buồn ngủ và mỏi mệt cũng không thể ngăn lại tình thể nảy sinh, vì cách đó không lâu, thành viên toán lính
đánh thuế mang cánh tay phải máu chảy đầm đìa đến.

Hạ Hoa Đường vốn mắc bệnh nặng, bỗng thấy một cánh tay cụt trên khay thì thở dồn dập.
Ông ta thật sự không ngờ Hạ Sâm nói là làm.
Chỗ cánh tay đứt lia đầm đìa máu tươi, nếu áp sát lại gần có thể ngửi được mùi thuốc súng.
Có lẽ cánh tay này bị người ta bắn đến gãy lia.Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.