Siêu cấp cưng chiều tác giả Mạn Tây

Chương 1124



Các bạn đang đọc truyện  Siêu Cấp Cưng Chiều – Mạn Tây – Chương 1124 miễn phí tại truyenhayy.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!

****************************

hân đoạn rước dâu của Hạ Sâm và Doãn Mạt không vang động như Thương Úc và Lê Tiểu, lại hơn ở lượng người
đến rước. Vì Hạ Sâm man3g hết thuộc hạ ở sòng bạc đến.
Khoảng trăm người hùng hổ đứng cạnh đoàn xe rước dâu, áo vest giày da, khí thế bất phàm. 1
Người không biết còn tưởng ông trùm băng đảng nào dạo chơi ngoài đường.
Đoàn phù rể của Hạ Sâm cũng gồm bốn ngườ9i, ngoại trừ ba anh em có thêm một em trai ngốc Hạ Ngao. Đoàn
người bước lên thảm đỏ vào biệt thự nhà họ Doãn. Doãn Chí Hoành lậ3p tức vui vẻ đón chào: “Con rể đến rồi!”
Hạ Sâm cầm bó hoa, mặc vest thắt cà vạt, gương mặt anh tuấn hiện lên ý cười ấm 8áp nhưng ngả ngớn, hơi khom
người gọi ba vợ. Doãn Chí Hoành đáp luôn miệng, dẫn họ đến đầu cầu thang: “Mạt Mạt đang ở trên tầng, mau đi
đi.”
Đoàn phù rể trố mắt nhìn nhau. Cận Nhung nhỏ giọng hỏi: “Rước dân… qua loa thể.”
Không có chặn cửa đòi tiền mừng luôn, có phải dễ quả không vậy? Hạ Sâm sờ bó hoa cưới kim cương, cười nhìn
đầu cầu thang: “Chưa chắc.”
Phong Nghị và Tông Trạm nhìn nhau, thấp giọng cười đùa: “Xem ra chúng ta không có đất dụng võ rồi.”
Nhớ đến đám cưới của Thiếu Diễn và Lê Tiếu lúc trước, mấy ly nước ớt kia suýt nữa tiễn họ về Tây Thiên luôn.
Lần này những tưởng cũng sẽ gặp khảo nghiệm trùng trùng, ngờ đâu họ nghĩ nhiều rồi.
Mấy anh em chậm rãi lên cầu thang, có hơn hai mươi thuộc hạ sòng bạc bừng bừng khí thế hùng dũng oai vệ theo
sau.
Ngay khi họ muốn rước dâu bằng tốc độ nhanh nhất, một bóng người mảnh khảnh dựa lưng lên tường bất ngờ
xuất hiện.
Đoàn rước dâu tự giác đi chậm lại.
Cận Nhung hằng giọng, hùng hổ lùi ra sau một bước, chìa tay làm động tác mời: “Ải khảo nghiệm này khó khăn
quá, tôi không ổn rồi, nhường mọi người đấy.”
Cha già không thể vì anh em mà đối chọi với con gái nuôi được! Quyết không thể được!
Thân là một thành viên trong đoàn phù rể, Cận Nhung lại lui khỏi chiến trường trước hết.
Người ở phía trước chậm rãi ngẩng đầu lên, cong môi nhàn nhạt nhìn họ chính là Bàn Thờ Lê Tiếu. Hạ Sâm ngó lơ

Cận Nhung, đi về phía trước hai bước, nhưng ở phía sau… yên ắng không một tiếng động.
Phong Nghị và Tông Trạm cười tươi như hoa nhìn Hạ Sâm: “Lão Hạ, cố lên.”
Hạ Ngao xoa gáy: “Anh Cả, em sợ…” Gã nhớ mãi cảnh mình bị Lê Tiểu đánh bầm dập, nên mỗi lần nhìn thấy cô
đều đau nhức cả người như phản xạ có điều kiện.
Hai mươi mấy thuộc hạ chia thành hai hàng đi về phía Hạ Sâm, sau đó hùng hổ hét lên: “Anh Sâm cố lên, anh Sâm
tuyệt nhất!” À, không phải muốn hỗ trợ Hạ Sâm rước dâu, mà chỉ là đứng xếp hàng thành đội cổ vũ hắn mà thôi.
F*ck.
Hạ Sâm cười lạnh, xoay người đi về phía Lê Tiếu: “Em dâu, mở cửa được chứ?”
Lê Tiểu tắt màn hình điện thoại, đút một tay vào túi, dáng vẻ rất biếng nhác: “Được.”
Mọi người đứng cách đó không xa: “???”
Bàn Thờ này lại dễ thương lượng thể sao? Hạ Sâm cân nhắc bó hoa cưới, ngẩng đầu nhìn Lê Tiếu: “Điều kiện là gì?”
“Ừm…” Lê Tiểu ngẫm nghĩ hai giây rồi nói lời kinh người: “Vẫn chưa nghĩ ra.”
Hạ Sâm cũng không giận, nhìn cửa phòng khép kín, nghiêng người dựa vai lên tường, cười hỏi: “Cần bao lâu nữa?”
“Năm phút chăng?” Hạ Sâm cắn khóe miệng: “Ngắn hơn đi?”
Lê Tiểu gật đầu vui vẻ, thờ ơ nói: “Vậy thì mười phút.”
Hạ Sâm: “…” Hắn không đoán được dung ý của Lê Tiếu, đúng là khiến hắn không trở tay kịp.
Mười phút sau đó, hành lang yên ắng có thể nghe được tiếng kim rơi.
Hạ Sâm ngậm điếu thuốc, nheo mắt nhìn Lê Tiểu trầm ngâm, cứ nhìn đồng hồ đeo tay mãi, cảm thấy mười phút
này sao mà dài đằng đẵng. Một lúc sau, chín phút năm mươi tám giây, Lê Tiểu chơi xong ba ván game, ngước mắt
lên nhàn nhạt nói: “Hôm nay có mấy hồng nhan tri kỷ của anh Sâm đến vậy?”
Hạ Sâm nghiêng đầu phun khói, đây là một câu hỏi chết người: “Không có hồng nhan tri kỷ gì, chỉ có chị Hai của
em thôi.” Hai người trao đổi như chốn không người, Cận Nhung không nhịn được, dựa tường cười hì hì nhìn Lê
Tiểu: “Thất Thất à, em ăn sáng chưa?”
Hạ Sâm đen mặt đập bỏ hoa kim cương lên mặt anh ta: “Anh đợi một lát nữa hằng chào hỏi không được à?”
Cận Nhung liếc hắn rồi móc hai thanh chocolate cỡ bàn tay kín đáo đưa cho Lê Tiếu: “Chocolate lá vàng thuần thủ
công Thụy Sĩ, hôm qua mới cho người mang đến đấy.”
Lê Tiểu nhàn nhạt nói cảm ơn, cầm lấy bóp thử. “Lần sau anh đừng mua nữa.” Cô không thích ăn.
“Được, lần sau mua cái khác.” Cận Nhung cười đồng ý với nét mặt hiền từ của người cha già, rồi lại ra hiệu với Hạ
Sâm: “Lão Hạ, tiếp tục đi.”
Hạ Sâm vuốt lông mày, nén kích động muốn đập Cận Nhung, giơ tay cho gọi thuộc hạ của mình: “Tiền mừng.”

Hai tên thuộc hạ vác bao bố đỏ tung tăng chạy đến, mặc kệ Hạ Sâm có dụng ý gì, đặt luôn bao bố buộc tơ lụa bên
chân Lê Tiếu: “Chị dâu Diễn… khụ khụ, phu nhân của Diễn gia, mời cô nhận cho.”
Hạ Sâm lại muốn mắng chửi.
Bên trong bao bố là tất cả tiền mừng, hai tên này đưa hết cho Lê Tiểu rồi thì cho người khác cái gì? Cho chi phiếu
sao?
Huyệt Thái dương của Hạ Sâm rút gân không ngừng, hối hận đáng lý không nên mang đảm ngu này đến.
Nhưng thử đổi cách nghĩ, trừ phi đưa Thiểu Diễn đến, nếu không, ai mà trị được Lê Tiểu?
Hạ Sâm liếm răng cấm, cười nói: “Em dâu, tiếp tục chứ?”
Lê Tiểu chọt bao bố cao cỡ nửa người, cong môi: “Sau này chị Hai có dự định gì?” “Cô ấy muốn làm việc.” Hạ Sâm
đáp trôi chảy: “Anh sẽ chiều theo cô ấy.” Ý cười bên môi Lê Tiểu càng tươi: “Nghe nói anh Sâm giao hết tài sản cho
chị Hai rồi?”
Hạ Sâm nhả khói, giọng mang ý cười: “Hết cách rồi, đàn ông trưởng thành ở Thường thị đều rất chung tình.”
Không biết có phải những lời này đã lấy được lòng Lê Tiểu hay không mà cô cười nhìn Hạ Sâm rồi lấy một túi tiền
mừng trong bao bố, gõ cửa: “Mở ra đi.”
Thẩm Thanh Dã kéo cửa phòng ngủ ra một kẽ hở, hí mắt nhìn ra ngoài: “Oắt con, em không ổn à? Sao xong chuyện
nhanh thế?” Lê Tiểu dựa tường nghịch bao tiền mừng trong tay, hời hợt nói: “Mở cửa đi.”
Giây kế tiếp, cửa phòng rộng mở.
Thẩm Thanh Dã nghiêng người nhường đường: “Anh Sâm, mời vào.”
Bầu không khí lập tức sôi động hẳn lên.

Bọn thuộc hạ hoan hô lao vào phòng, rài tiền mừng, hóng chuyện, vung tay hét lớn.
Trên giường lớn hình tròn phòng ngủ chính, Doăn Mạt mặc váy cưới trắng thuần khiết cười tùm tỉm nhìn Hạ Sâm đi về phía mình.
Hôm nay hắn anh tuấn vô cùng, vest đen phẳng phiu định nghĩa chính xác cho áo quần bảnh bao.
Khoảng cách mấy bước, Hạ Sâm đi đến trước mặt Doãn Mạt đưa bó hoa kim cương cho cô, khom người nâng mặt cô lên, cười nói:
“Mạt, chúng ta kết hôn nào.”Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.