Siêu cấp cưng chiều tác giả Mạn Tây

Chương 1145



Các bạn đang đọc truyện  Siêu Cấp Cưng Chiều – Mạn Tây – Chương 1145 miễn phí tại truyenhayy.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!

****************************

Hạ Tư Dư vô tội xòe tay ra: “Chẳng phải tôi không sao cả à?”
Dù gì cô cũng là một thành viên của Thất tử biên giới, nếu chút năng3 lực tự vệ cũng không có, cô đã sớm chết hơn
trăm lần rồi.
Vân Lệ lẳng lặng liếc cánh tay cô, đen mặt yêu cầu: “Lái xe đi”
<1br>Hạ Tư Dư không hỏi nhiều, yên lặng ngồi bên cửa sổ nhìn cảnh đêm, nhưng trong đầu không ngừng tưởng
tượng những tình huống có thể xảy9 ra.
Chẳng hạn như anh ta quay lại vì muốn từ chối cô lần nữa.
Chẳng hạn như anh ta quay lại vì muốn nói rõ với cô.
3
Tóm lại, theo thói quen, Hạ Tư Dư sẽ dự đoán hết mọi kết quả bị quan.
Xây dựng tâm lý cũng được, mà chủ nghĩa bị quan cũng đ8ược, dù gì ở trước mặt Vân Lệ, trước giờ cô chỉ cân nhắc
kết quả xấu nhất.
Chung cư phía Bắc thành phố Lyon, Hạ Tư Dư theo Vân Lệ vào thang máy. Trên đầu là bảng chỉ số tầng bằng kim
đồng hồ kiểu cũ, cô hiếu kỳ hỏi: “Anh có căn hộ ở đây sao?”
“Mua một căn khó lắm à?” Vân Lệ nhìn thẳng: “Vẫn đỡ hơn cùng chen một phòng trong khách sạn.”
Hạ Tư Dư cúi đầu nhìn mũi chân mình: “Anh Lệ, anh có biết đạo lý không vào hang cọp sao bắt được cọp con
không?”
Cô vừa dứt lời, cửa thang máy mở ra, Vân Lệ thản nhiên kéo cổ tay cô ra thang máy: “Hạ Tư Dư, tôi thật sự không
hiểu rốt cuộc trong đầu em chứa gì”
Vân Lệ gọi thắng họ tên, đây là hiện tượng hiếm thấy.
Cô nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh ta, lời đã đến bên môi cũng nuốt xuống.
Từ trong đôi mắt của anh ta, cô nhìn thấy bản thân, cũng như một tia âm u xen lẫn đau lòng.
Sóng mắt cô lưu chuyển, nhanh chóng đoán được điều gì, đang định nói thì bị Vân Lệ lôi về căn phòng ở cuối.
Vào cửa, ánh đèn lờ mờ ấm áp dường như có thể xua tan khí ẩm trên áo khoác.
Hạ Tư Dư vội đánh giá căn phòng, kết cấu căn hộ độc thân bình thường, bài trí cũng rất đơn giản.
Tiếng động khác thường từ bên trái truyền đến, Hạ Tư Dư nhìn sang, thấy Vân Lệ tựa lên ghế chân cao, một chân
giẫm lên sàn nhà, rót ly rượu Tây.
Cá căn hộ trông rất bình thường, ngoại trừ quầy rượu theo kiểu mở và tủ rượu nguyên mặt tường.
Rượu vang, rượu Tây, cocktail bày la liệt, hơn nữa đều là những thương hiệu cô yêu thích thường hay uống.
Vân Lệ rót hai ly Vodka, cho thêm hai lát chanh: “Đến đây ngồi.”
Hạ Tư Dư không rõ dụng ý của anh ta, nhưng có thể cảm giác được bầu không khí nặng nề quanh người anh ta,
như có thứ gì đó nặng trĩu đè lên.
Cô ngồi xuống, Vân Lệ đẩy một ly Vodka qua: “Hạ Hạ, chúng ta trò chuyện một chút đi”
Hạ Tư Dư nhấp ngụm rượu: “Được, trò chuyện gì cơ?”
Giọng điệu của cô thoải mái, nhưng lại cúi đầu nhấm nháp rượu như trốn tránh.
Hai người ngồi yên. Vân Lệ nhìn cô không chớp mắt, cho đến khi có mấy sợi tóc vướng bên khóe môi cô, anh ta mới
vén lên thay: “Trò chuyện về… rốt cuộc tôi bắt đầu thích em từ lúc nào.”
Hạ Tư Dư đã từng nghe rất nhiều kiểu tỏ tình, nhưng không hề có kiểu nào lại trịnh trọng và trúc trắc như Vấn Lệ.
Xa cách hơn nửa tháng, anh ta không che giấu nữa, chính miệng nói thích cô.
Nhưng Hạ Tư Dư cũng không vui vẻ là bao. Cô thôi nhấp rượu, đặt ly xuống nhìn lại Vân Lệ, chờ anh ta tiếp tục.
Cô biết anh ta vẫn chưa nói hết.
Mặt Vân Lệ rất nghiêm túc, ánh mắt nóng bỏng nhìn Hạ Tư Dư, giọng tuy trầm thấp nhưng lời nói lại kinh người:
“Chắc là đã thích em từ lâu. Rất thích em, nhưng lại không yêu sâu đậm, thế nên mãi không phân định được rốt
cuộc người mình cần là ai”
Anh ta ngừng hai giây. “Thế nên, có muốn cho tôi cơ hội, muốn ở bên tôi hay không, về sau đều do em quyết định”
Hạ Tư Dư giật mình, những tưởng lại nghe anh ta tận tình khuyên nhủ cô đừng nên cố chấp nữa, nhưng bất ngờ
nghe được lời tỏ tình của anh ta, khiến cô đánh mất năng lực suy nghĩ.

Nếu đã rất thích, thì nên yêu.
Chứ sao lại chỉ thích, mà không yêu?
Bên tại Hạ Tư Dư không ngừng quanh quẩn hai câu này, cô co ngón tay siết chặt ly rượu, cứng đờ hỏi anh ta: “Rất
thích lại không yêu sâu đậm, là sao?”
Vân Lệ chống cằm, nhìn bàn tay nắm ly rượu của Hạ Tư Dư, không đáp mà hỏi lại: “Theo em, yêu sâu đậm là như
thế nào?”
Không đợi Hạ Tư Dư lên tiếng, anh ta cong môi, thấp giọng như tự giễu: “Tôi không xác nhận được mình đã từng
yêu sâu đậm chưa, thế nên, Hạ Hạ, tôi không thể nói rõ em biết, liệu tôi có yêu em sâu đậm hay không?
Hạ Tư Dư tự động bỏ qua nửa cầu đầu của anh ta, đôi mắt lấp lánh, giải thích: “Yêu sâu đậm là… có thể bất chấp
mạng sống vì đối phương, trừ người ấy ra không thể là ai khác, không có người ấy thì không sống nổi, giống như
Diễn gia và Tiểu Tiểu.”
“Vậy sao?” Vân Lệ dời tầm mắt, rồi lại tập trung lên mặt Hạ Tư Dư: “Tôi có thể bán mạng vì em, trừ em ra cũng
chưa từng nghĩ đến ai khác. Nhưng… không có người ấy thì không sống nổi, dùng điều này để định nghĩa yêu sâu
đậm có chính xác hay không?”
Hạ Tư Dư mờ mịt nhìn Vân Lệ, cứ cảm thấy suy nghĩ của mình bị dẫn dắt lệch đi.
Vân Lệ lắc ly rượu nói: “Ai cũng có thể sống khi không có đối phương, em cũng vậy mà tôi cũng vậy, cho dù là
Thương Thiếu Diễn và Lê Tiếu, không có đối phương thì ai cũng có thể sống cả, chỉ khác nhau là tốt hay xấu mà
thôi”
Hạ Tư Dư vội nhìn sang hướng khác, nhấp một ngụm Vodka lớn, cưỡng ép bản thân nhanh chóng bình tĩnh lại.
Bản thân Vân Lệ và những gì anh ta nói đều có sức hấp dẫn trí mạng đối với cô.
Giống như rất nhiều lần trước đó, anh ta luôn sắm vai người anh lớn trong Lục tử, anh ta nói gì họ cũng nghe.
Một lúc sau, Hạ Tư Dư bình tĩnh nhìn anh ta, thẳng thắn hỏi: “Thế… cái gì gọi là về sau đều do tôi quyết định?”
Vân Lệ cụp mắt ngẫm nghĩ một thoáng rồi lại nhìn cô: “Giữa tôi và em, tất cả lựa chọn trong tương lai, đều nằm
trong tay em”
Hạ Tư Dư nghiêng đầu nhìn tủ rượu đối diện, cửa sổ thủy tinh phản chiếu vẻ mặt luống cuống của cô.
Cô lại uống ngụm rượu, vẫn không ổn định được tâm trạng bên nốc cạn cả ly. Vodka cay nồng trượt xuống cổ họng
khiến cô tỉnh táo phần nào.

Hạ Tư Dư ngậm lát chanh, vừa chua vừa đắng, nheo mắt, nhẹ giọng thở dài: “Anh Lệ, có phải anh Cả tôi lại nói gì với anh không?”
Vân Lệ cũng nhìn tủ rượu. Ánh mắt cả hai giao nhau trên cửa tủ: “Anh ta có nói gì hay không, cũng chẳng ảnh hưởng đến quyết định
của tôi”
Hạ Tư Dư cầm chai rượu rót một ly đầy cho mình: “Thật sự không ảnh hưởng sao? Vừa rồi trông anh rất đau lòng vì tội, phải chăng
vì anh cảm thấy áy náy mắc nợ tôi? Muốn… đền bù cho tôi.
“Hạ Hạ, đặt tay lên ngực tự hỏi, tôi nợ em điều gì?” Vân Lê nhìn cửa tủ kính, trầm giọng ngắt lời cô: “Tôi không lợi dụng tình cảm
của em, không đùa cợt tình yêu của em, chưa làm bất kỳ điều gì tổn thương em.”Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.