Siêu cấp cưng chiều tác giả Mạn Tây

Chương 1185



Các bạn đang đọc truyện  Siêu Cấp Cưng Chiều – Mạn Tây – Chương 1185 miễn phí tại truyenhayy.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!

****************************

Hãy ủng hộ tụi mình qua Momo/ZaloPay/ViettelPay/ShopeePay 0977361819 để tụi mình có động lực up chương nhanh nhất!

Chị dâu” Lê Tiếu vào phòng vệ sinh, vỗ nhẹ sống lưng Tông Duyệt, đưa một ly nước ấm: “Đau dạ dày hay buồn
nôn?”
Tông Duyệt ngậm hớp nước1 súc miệng, đứng thẳng người nuốt mấy ngụm: “Thấy hơi buồn nôn, có thể mùi cà ri
nồng quá”
Lê Tiếu đỡ vai cô, khi ra khỏi phòng vệ sinh0, tiện tay cầm hộp ô mai trên tủ đưa cho đối phương: “Chị thử cái này
đi”
Tông Duyệt không nghi ngờ, mở hộp ngậm một viên, ba giây sau,1 vui vẻ nói: “Tiếu Tiếu, cái này ngon ghê, chẳng
trách ngày nào em cũng ăn”
Lê Tiếu cười khẽ: “Chị thích là tốt rồi.”
Không lâu2 sau, Lạc Vũ quay lại đưa hộp que thử chưa mở cho Lê Tiếu: “Mợ, đây là que thử giai đoạn đầu mang
thai, hai mươi que.”
Lê Tiếu nhận lấy6, nhìn lướt qua, là loại rất thường thấy ở nhà thuốc.
Cô mở hộp, làm như vô ý hỏi: “Còn có loại khác không?”
Có thể vì ngày ngà9y ở nhà chăm em bé nên trí thông minh của Lạc Vũ giảm xuống, cô ta bật thốt: “Tôi còn có mấy
loại que hộp nữa, cần cả sao?”
Lê Tiếu ngước mắt, nhìn Lạc Vũ bằng ánh mắt ranh mãnh.
Tông Duyệt ngậm ô mai, tặc lưỡi lấy làm lạ: “Lạc Vũ, cô mua hộ sao?”
Lạc Vũ: “.”
Cuối cùng cô nàng cũng thấy ngại ngùng và khác thường.
Lê Tiếu nghiền ngẫm nhìn cô ta, tiện tay đưa que thử cho Tông Duyệt, nói sâu xa: “Lạc Vũ, dành thời gian kể
chuyện chứ?”
“Mợ, mợ làm việc trước đi, tôi đi hút thuốc”
Lạc Vũ lấy cớ hút thuốc chạy mất dạng.
Thôi tiêu, lộ cả rồi.
Sau khi Lạc Vũ rời đi, Tông Duyệt nhìn hộp que thử, hí hoáy mấy cái: “Tiếu Tiếu, lẽ nào… chị mang thai sao?”
“Phải kiểm tra mới biết” Lê Tiếu nghiêng người dựa vách tường, lại hỏi: “Kỳ kinh nguyệt lần trước của chị là lúc
nào?”
Tông Duyệt nghiêm túc ngẫm nghĩ: “Đầu tháng trước, chắc mùng Hai mùng Ba gì đó. Kinh nguyệt của chị trong
hai tháng nay không chuẩn lắm, cứ hay có sớm.”
“Chị đi kiểm tra thử xem, biết đâu là niềm vui bất ngờ đấy”
Tông Duyệt luôn tin tưởng Lê Tiếu vô điều kiện. Đáy mắt cô thoáng rung động, cầm hộp que thử nghiêm túc gật
đầu: “Được, đợi chị một lát.”
Thoáng chốc, bóng dáng cao ngất của Thương Úc từ phòng ăn đi đến, bên chân còn có bé Thương Dận.
Anh nhìn cửa phòng vệ sinh cách đó không xa, quay đầu nhìn Lê Tiếu: “Sao rồi?”
“Vẫn chưa biết” Lê Tiếu nhún vai, tiện tay xoa đầu Thương Dận: “Hai cha con ăn xong rồi?”
Thương Dận kiễng chân, cổ ngửa đầu nhìn người cha cao lớn của mình. Thế mới nói, khi ba mẹ trò chuyện, không
có phần của bé.
Cậu bé cũng đã quen cách thức sinh hoạt như vậy rồi, lần nào cũng khôn khéo ngoan ngoãn nhìn ba mẹ của mình.
Thương Úc vén tóc mai cho cô, giọng mang ý cười: “Vẫn chưa, đang chờ em”
Lê Tiếu cong môi rồi siết đầu ngón tay anh, đi qua khu nghỉ ngơi: “Có phải hôm qua Tịch La tìm anh không?”
“Phải” Thương Úc ngồi xuống sofa theo cô, gác chân, dáng vẻ trông biếng nhác: “Cô ta nói với em à?”
Lê Tiếu cũng treo chân y hệt, động tác hai vợ chồng giống nhau như đúc: “Chưa nói cụ thể chỉ báo sẩm tối sẽ đến
Nam Dương”
Hai người cứ thể thoải mái trao đổi, Thượng Dận vui vẻ đến khu nghỉ ngơi, ngồi xếp bằng trên thảm kéo cái đuôi
phía sau bộ đồ của mình chơi đùa.
Cùng lúc đó, Tông Duyệt đang ở trong phòng tắm cầm ba que thử không ngừng quạt gió.

Thật ra vừa rồi sau khi nôn ói, cô cũng nghi ngờ liệu mình có mang thai không. Nhưng cô không dám nghĩ nhiều.
Dù gì cơ thể của cô cũng bị tổn hại, mà sức khỏe của Lê Quân cũng không được tốt.
Từ hoảng hốt đến mất mát buổi đầu và bình thản của hiện tại, thái độ của họ đã hoàn toàn xoay ngược.
Nếu thật sự không thể có con, sống nương tựa lẫn nhau cả đời cũng tốt.
Một số gia đình hiếm muộn cũng hạnh phúc mỹ mãn như thế, có lẽ họ không nên đặt gánh nặng hạnh phúc lên
người con cái.
Tông Duyệt tỉnh lại khỏi ký ức, lại tập trung tinh thần nhìn que thử. Cho rằng mình có thể bình tĩnh đối mặt, nhưng
tận mắt thấy cả ba que thử đều hiện lên một vạch đậm một vạch nhạt, cô vẫn không ngăn được đôi mắt ửng đỏ.
Cô vội vàng cầm que thử ra khỏi phòng vệ sinh, chắp tay sau lưng nhìn thẳng phía trước: “Tiếu Tiếu.”
Lê Tiếu quay đầu, thấp giọng nói mấy câu với Thương Úc rồi đứng dậy đi đến trước mặt Tông Duyệt, cười nói:
“Chúc mừng chị dâu”
Không cần Tông Duyệt phải lên tiếng, đôi mắt đỏ ửng và hơi thở run rẩy đã lộ ra mọi điều.
Tông Duyệt đưa que thử cho Lê Tiếu xem, trong mấy giây ngắn ngủi đã đẫm nước mắt: “Tiếu Tiếu, chị mang thai
rồi.”
Trong phòng khách, Thương Úc ôm cậu bé ngồi trên sàn, lẳng lặng rời khỏi khu nghỉ ngơi.
Không có Thương Úc, Tông Duyệt lập tức ôm chầm lấy Lê Tiếu, vừa khóc vừa cười.
Ngoài hàng lang, Thương Dận vòng cánh tay mũm mĩm ôm cổ Thương Úc, nhỏ giọng hỏi: “Ba, sao bác lại khóc?”
Thương Úc bế cậu bé, cong môi dạy một cấu thành ngữ: “Mừng rơi nước mắt”
Vào ngày sinh nhật Lê Tiếu, Mười hai tháng Ba, Tông Duyệt mang thai.
Hai giờ chiều, Tông Duyệt nói chúc mừng sinh nhật Lê Tiếu rồi rời khỏi biệt thự. Cô không kìm được muốn báo tin
cho Lê Quân, lại không muốn nói một cách qua loa.
Lê Quân đang thị sát ở nông thôn. Tông Duyệt hỏi trợ lý của anh địa điểm cụ thể, nửa tiếng sau lên tàu đến thôn xã.
Đường xe bốn tiếng, phong cảnh dọc đường chuyển từ tòa nhà chọc trời thành ruộng đồng bát ngát.
Tông Duyệt rời trạm tàu lửa, gọi taxi chạy đến nhà khách Lê Quân ở.
Đã gần bảy giờ tối, Lê Quân có tiệc nên chưa về.
Một mình Tông Duyệt đi dạo thị trấn, thấy một tiệm bánh ngọt liền ghé vào.
Hơn chín giờ rưỡi, Lê Quân mang theo một thân toàn mùi rượu về nhà khách.
Lúc lên tầng, anh cau mày cầm điện thoại, thay đổi màn hình liên tục, nhưng dù là điện thoại hay tin nhắn thoại,
Tông Duyệt đều không trả lời.
Sau khi kết thúc bữa tiệc, Lê Quân có hỏi Tiếu Tiếu biết Tông Duyệt đã rời biệt thự từ chiều, anh càng không thể
bình tĩnh.
Dạo này họ không cãi nhau, cũng không xích mích gì, bỗng dưng mất liên lạc, lẽ nào cô gặp nguy hiểm sao?

Lê Quân vừa đi vừa lo nghĩ,lên tầng ba,kiềm chế yêu cầu trợ lý:“Sắp xếp xe về Nam Dương ngay tối nay”
Gò má trợ lý cũng hơi đỏ,lấy điện thoại ra xem lịch trình,khó xử nói:“Tổng thư ký,sáng mai còn một bữa tiệc chiêu đãi ..”
“Sáng mai hẵng.”Lê Quân sải bước về phía trước,vừa ngước mắt lập tức im lặng.
Trước của phòng,Tông Duyệt đang nhìn anh cười tùm tìm.“Anh Quân”Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.