Siêu cấp cưng chiều tác giả Mạn Tây

Chương 1188



Các bạn đang đọc truyện  Siêu Cấp Cưng Chiều – Mạn Tây – Chương 1188 miễn phí tại truyenhayy.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!

****************************

Hãy ủng hộ tụi mình qua Momo/ZaloPay/ViettelPay/ShopeePay 0977361819 để tụi mình có động lực up chương nhanh nhất!

Trước khi gặp nhau ở Nam Dương, Lê Tiếu và Tịch La chỉ có giao tình hời hợt, nhưng mấy năm trước ông bà Lê bị
Tiêu Hoằng Đạo bắt đến Myanmar, vì1 bảo vệ họ mà Tịch La không ngại bị đánh bầm dập. Từ đó Lê Tiếu đã biết,
tuy Tịch La xảo quyệt nhưng cũng là người trong tình trọng nghĩa. Xét 0trên nghĩa bạn bè, cô nàng sẽ chu toàn mọi
việc.
Trong lúc nói chuyện, Lê Tiếu mở nắp hộp giấy, dưới ánh đèn vàng ấm áp là tượng điêu k1hắc tinh xảo của một
loại linh thú cát tường.
Lê Tiếu nhìn tượng thú phỉ thúy trong lồng thủy tinh, lấy ra xem thử, trên để tượng còn k2hắc bốn chữ to: Kỳ Lân
Tống Tử.
Đây là quà sinh nhật Tông Duyệt đã dốc lòng chọn cho Lê Tiếu, tượng thú cát tường Kỳ Lân Tống Tử, ngụ ý6 phi
phàm.
Đêm đó, Lê Tiếu ôm Kỳ Lân Tống Tử đặt vào phòng ngủ, thậm chí là tủ đầu giường, ý định quá rõ ràng.
Bảy giờ sáng hôm9 sau, Tịch La xách vali thản nhiên đi vào phòng khách biệt thự.
Mấy tháng không gặp, sắc mặt cô rất tốt, tóc đen mượt được buộc lại sau lưng, lộ ra tư thái lão luyện.
“Chị La, mợ vẫn chưa dậy, chị uống trà trước chờ cho một lát”
Lạc Vũ mang đĩa trà bánh đến, nói khách sáo.
Tịch La gác chân, lắc mũi chân vô cùng thoải mái: “Không sao, đừng làm ồn cô ấy.” Dứt lời, cô nàng lại quan sát Lạc
Vũ, đầu ngón tay gõ vài cái bên khóe miệng: “Chậc, Thúy Anh à, có phải cô yêu rồi không?”
Lạc Vũ run tay, nước trà sánh ra ngoài.
Tịch La nhìn nước trà đọng trên bàn, lập tức che môi cười khẽ: “Xem ra bị tôi đoán trúng rồi? Ai mà tinh mắt thế,
theo đuổi được Thủy Anh của chúng ta?”
Lạc Vũ cười gượng: “Chị La, không có chuyện đó đâu”
Tịch La cứ Thúy Anh này Thúy Anh nọ làm Lạc Vũ đau cả đầu, tác phong giống hệt cái tên thích tìm đường chết
nào đó.
Toàn bộ thành viên của Viêm Minh đều xưng hô bằng danh hiệu của nhau, chỉ có cái vị Viêm Minh là cô ta đây lại
cứ bị gọi Thúy Anh.
F*ck!
Tịch La nheo mắt sâu xa: “Không có à? Thế chi bằng… để tôi dắt mối cho cô nhé?”
Lạc Vũ cười gượng: “Chị La, uống trà đi.” Nói bóng gió, chị im miệng ngay giùm tôi.
Không đợi Tịch La tiếp tục lên tiếng, Lạc Vũ đã xoay người bỏ chạy.
Tịch La tặc lưỡi, nghiền ngẫm lấy điện thoại ra, nhắn tin thẳng vào hệ thống của Viêm Minh.
Viêm Minh M: Nghe nói Thúy Anh yêu rồi!
Tin tức phát đi, hệ thống yên ắng như gà.
Qua khoảng ba phút, Bạch Viêm tra hỏi: “Chuyện Thúy Anh yêu đương mà cô cũng biết? Vậy cô nói cho ông đây
biết, cả năm nay cô – trốn – đi – đâu – mất – tiêu – thế?”
Một giây sau, hệ thống hiện lên tin tức ngầm thừa nhận: Viêm Minh M đã offline.
Bạch Viêm đang ở Phi Thành cười lạnh chửi một tiếng.
Tám giờ sáng, Lê Tiếu chậm rãi xuống phòng khách. Thứ khiến cô chú ý đầu tiên không phải Tịch La mà là mùi
nước hoa thoáng trong không khí.
Lê Tiếu cười hiểu ý, nhìn quanh, thấy Tịch La đang trốn trong phòng chức năng hút thuốc uống rượu vui thích lắm.
Tịch La ngồi bên quầy bar ngay cửa sổ, nghe tiếng bước chân sau lưng bèn quay đầu trêu chọc: “Làm mẹ đúng là
khác hẳn, dậy sớm thế à?”
Lê Tiếu ngồi trên ghế chân cao, dựa vào quầy bar “Chẳng phải chị nói tới hôm qua à?”
“Chị cũng muốn chứ” Tịch La búng điếu thuốc vị bạc hà, xoa tay như bất đắc dĩ: “Chị bị keo da chó bám lấy, lòng
vòng ba hộp đêm mới cắt đuối được.”
Lê Tiếu muốn cười nhưng không được, liếc cô: “Anh Ba Tông sao?”
Tịch La lắc lắc ly rượu trong tay: “Đúng, là chó Ba Tông đấy”
Cô đã gặp nhiều gã đàn ông chó má, nhưng không ai chó má hơn Tông Trạm.
Lê Tiếu gõ mặt bàn, nhìn ra ngoài cửa sổ: “Cần giúp thì nói một tiếng”
“Đó là đương nhiên” Tịch La xoa đầu Lê Tiếu: “Nhưng giờ chưa cần”

Lê Tiếu nhướng mày: “Đang làm càn?”
“Không phải” Tịch La cười gian xảo: “Là trừng phạt”
Không lâu sau, Lạc Vũ mang bữa sáng đến phòng chức năng, cố ý né tránh ánh mắt Tịch La, đặt đĩa xuống chuẩn bị
bỏ chạy. Nhưng
“Thúy Anh, đến ngồi đi” Tịch La nâng ly ra hiệu: “Tôi muốn nghe chuyện yêu đương, cô chém tôi nghe với?”
Lạc Vũ nhìn trần nhà: “Chị La, hình như anh Bạch có chuyện gấp tìm chị, hay là chị trả lời điện thoại anh ấy đi?”
Tịch La cười xấu xa: “Thúy Anh, nếu có dám nói hành tung của tôi cho anh ta, ngày mai tôi sẽ đóng gói Cố Thần lên
giường cô. Cô đoán thử xem có phải tôi chỉ đang đùa không?”
Lạc Vũ xoay người, không đổi sắc mặt: “..”
Lê Tiếu cúi đầu cắn bánh mì, hỏi: “Cố Thần vẫn đang ở Tỉnh bang Ida?”
“Ai mà biết? Nghe nói sắp tới cậu ta sẽ đi công tác ở đây, muốn hẹn chị uống rượu, tiếc là chị không rảnh” Tịch La
vừa nói vừa cười khá hả hê: “Nhưng… nghe nói cậu ta bị thương, hình như bị phụ nữ đánh đấy, không biết cậu em
có bị bầm dập không nữa”
Lạc Vũ đi không được, ở lại cũng không xong.
May sao ngoài phòng chức năng truyền đến tiếng chào hỏi của Lưu Vân: “Tam gia, lão đại ở phòng sách”
“Tôi không tìm cậu ấy” Tông Trạm mặc sơ mi trắng và quần tây đen, khuỷu tay treo áo khoác kaki dài, ánh mắt như
đuốc nhìn khắp biệt thự.
Lê Tiếu còn chưa lên tiếng, Tịch La đã ngửa đầu uống cạn ly rượu, lời ít ý nhiều: “Keo da chó lại đến rồi”
Lạc Vũ lẳng lặng đi đến cửa phòng, ung dung chào hỏi: “Chào Tam gia, mẹ và chị La đang ở phòng chức năng”
Tịch La: “.”
Thúy Anh học thói hư rồi, dám chọc dao sau lưng.
Tông Trạm sải bước vào phòng, thấy ngay Tịch La đang uống rượu vui vẻ trước cửa sổ. Anh ta vuốt quai hàm, thấp
giọng nói: “Trốn ở biệt thự không phải một hành động sáng suốt đầu, cô Tịch”
Tịch La không quay đầu, thản nhiên rót thêm nửa ly: “Thủ trưởng thích nói đùa thật, anh có thấy ai trốn chui chốn
nhủi lại uống rượu dưới ánh nắng không?”
Lê Tiếu mang đĩa rời quầy bar “Hai người thong thả trò chuyện”
“Nhóc con..” Tịch La nghiêng người nhìn bóng lưng cô, nói không rõ ràng: “Cưng không sợ bọn chị sẽ gây án mạng
ở nhà cưng sao?”
Lê Tiếu không dừng chân, xiên một cái trứng chần nước sôi cho vào miệng, nhàn nhạt nói: “Lạc Vũ có que thử, chị
có thể hỏi cô ấy”
Tịch La trầm ngâm mấy giây, vì cô thật sự không kịp phản ứng.
Lạc Vũ đứng yên ở một bên cũng trúng đạn: “..”
Cô thật sự chưa nói gì cả, thứ nhất là không có cơ hội giải thích, thứ hai… Lưu Vân nghe tin trợn tròn mắt lẳng lặng
lấy điện thoại ra, kêu gọi Vọng Nguyệt và Truy Phong trong nhóm bốn trợ thủ.
Lưu Vân: Que thử dùng làm gì thế?

Truy Phong:Nếu tôi nói để ăn thì cậu tin không?
Lưu Vân:F*ck!
Vọng Nguyệt:Cả đời này cậu không dùng tới đầu,đừng hỏi làm gì,thừa lắm.
Bạn tốt Lạc Vũ của bạn đã thoát khỏi nhóm trò chuyện TứĐ

Cương.Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.