Siêu cấp cưng chiều tác giả Mạn Tây

Chương 1208



Các bạn đang đọc truyện  Siêu Cấp Cưng Chiều – Mạn Tây – Chương 1208 miễn phí tại truyenhayy.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!

****************************

Tông Trạm đã sớm biết Tịch La không tim không phổi, thậm chí là lòng lang dạ sói.
Người khác không tim không phổi chỉ 1vì vui vẻ, nhưng Tịch La thì không. Cô không đặt ai vào lòng, chủ nghĩa ích
kỷ tiêu chuẩn, nên cô phóng khoáng, tùy ý làm liề0u.
Tịch La không sai, nhưng không đồng nghĩa Tông Trạm sẽ không tức giận.
Anh ta đứng đó, âm u nhìn vẻ mặt hậ1m hực của Tịch La, muốn châm chọc đồi câu cũng chẳng biết nói từ đầu.
Ngoại trừ mắng chửi bản thân tự làm tự chịu, dường như 2anh ta có nói gì khác, Tịch La cũng chẳng để ý.
Khi nhận thức này hiện rõ trong đầu, Tông Trạm cảm thấy hồng mình càn6g đau hơn.
Anh ta chậm rãi ngồi xuống góc giường, sơ mi trắng loang vết máu nhìn mà giật mình.
Bạch Viêm vẫn 9bàng quan, lại nhớ đến Tông Trạm là anh em của Thượng Thiếu Diễn, đề phòng bị nhắc đến mãi,
nên lên tiếng quan tâm theo chủ nghĩa nhân đạo: “Đi bệnh viện không?”
“Không cần” Tông Trạm là đàn ông sắt thép, dù trán rịn mồ hôi thì sắc mặt vẫn không thay đổi.
Bạch Viêm chìm tới nhìn sau lưng Tông Trạm, cảm khái: “Bản lĩnh thật, đến cả phụ nữ mà cũng không thắng
được.”
Tông Trạm ngước mắt: “Thế anh đánh nhau với Lê Tiếu thì ai thắng?”
Bạch Viêm cụp mắt: “Tôi điên hay sao mà đánh nhau với cái Bàn Thờ đấy?”
Tông Trạm không lên tiếng, cũng không biết vì cạn lời hay là đau đến mức không muốn nói.
Tịch La hát chiếc giày cao gót còn lại, đi chân trần về phía trước: “Vết thương…”
“Không chết được, còn có thể đến giày cho cô.” Tông Trạm nhìn sang hướng khác, nhắm mắt điều chỉnh hơi thở, vẻ
mặt không còn lạnh lùng như trước nữa.
Tịch La nhìn dáng vẻ kiềm chế của anh ta, bỗng nhớ đến câu nói của Tông Trạm ở nhà chính: Dám ra khỏi Thủ đô,
tôi sẽ khiến cô lết về.
Có lẽ… đúng là có người cần lết về Thủ đô, nhưng lại không phải cô.
Bạch Viêm chẳng có lòng dạ nào dính vào chuyện của họ, nhìn căn phòng đã loạn cả lên, chau mày yêu cầu: “Dọn
thêm một phòng cho họ ở, tiện thể gọi bác sĩ đến.”

Tiểu Sửu và Tiểu Dần đáp lại rồi ra ngoài.
Tịch La đi chân trần né mấy mảnh vụn, đến sau lưng Tông Trạm mới thấy sơ mi trắng của anh ta đã ướt một mảng
máu lớn.
Ngay lúc ấy, Tịch La thấy tim như siết chặt, thậm chí còn hơi ê ẩm.
Ngoại trừ những người rất gần gũi, hiếm khi cô chủ động quan tâm sống chết của người ngoài. Nhưng Tông Trạm
bị thương lại khiến cô thấy đau lòng.
Không hiểu sao, cô lại đau lòng vì anh ta.
Cô đặt một tay lên vai Tông Trạm, nhẹ nhàng vén sơ mi sau lưng anh ta. Những mảnh vụn thủy tinh ghim vào da
thịt bê bết máu.
Bạch Viêm còn chưa rời đi nhắc nhở đúng lúc: “Không muốn sau này anh ta thành kẻ tàn phế thì tốt nhất cô đừng
có chạm vào”
Vết thương sau lưng vốn là vấn đề nan giải, một khi không được xử lý thỏa đáng, e rằng nửa đời sau của Tông
Trạm xem như bỏ.
Tịch La lẳng lặng rụt tay về, đứng sau lưng Tông Trạm không lên tiếng.
Cô nhớ đến ngay thời điểm xảy ra sự cố, nếu không phải có Tông Trạm ra tay, vị trí bị mảnh vụn thủy tinh cắt qua
sẽ là đầu gối của mình.
Chếch từ phía sau, Tịch La nhìn tư thế ngồi nghiêm túc và sườn mặt góc cạnh của Tông Trạm, trong lòng xốn xang.
Bạch Viêm rời khỏi phòng, đến khúc rẽ cầu thang, nhìn đồng hồ, nhắn WeChat thử hỏi Lê Tiếu đã ngủ hay chưa.
Những lời nhắn như đá chìm đáy biển, Bạch Viêm từ bỏ ý định gọi điện.
Chưa đến mười phút sau, bác sĩ theo Tiểu Dần lên tầng hai.
Đối phương đã hơn bốn mươi, đeo kính gọng đen, khom người tra xét vết thương của Tông Trạm, cứng nhắc nói:
“Vết thương da thịt không đáng ngại, nhưng đốt thứ năm xương sống đã có dấu vết ngoại thương, tốt nhất là đến
bệnh viện chụp X-quang mới chẩn đoán chính xác có bị gãy xương hay không.”
Bác sĩ là người Phi Thành, đương nhiên nói tiếng Myanmar.
Dường như Tông Trạm không thạo tiếng Myanmar, nhìn Tiểu Dần ở trước mắt: “Anh ta nói gì thế?”
Tiểu Dần đang định dịch lại, Tịch La đã thủng thẳng nói ở phía sau: “Gãy xương sống thắt lưng, chí ít phải nằm liệt
giường ba tháng, nếu không thân dưới sẽ bại liệt, tàn phế cả đời”
Trong phòng yên ắng khác thường.
Tuy bác sĩ nói tiếng Myanmar nhưng anh ta cũng hiểu quốc ngữ.
Tiểu Dần biết rõ chị M đang ăn nói lung tung, nhưng là người mình nên không thể phá bĩnh được. Thế nên, gã
nghiêm túc phụ họa: “Tông Tam gia, chị M nói đúng đấy”

Bác sĩ“..”
Đúng là ăn nói lung tung, có ai hỏi qua ý kiến của anh ta không?
Tông Trạm thản nhiên quay đầu, nhìn vẻ mặt ung dung của Tịch La, ánh mắt lạnh lẽo: “Nằm liệt giường ba tháng?”
“Ừ, anh ta nói thế” Tịch La chỉ bác sĩ, nói dối không hề chớp mắt.
Bác sĩ: “..”
Thôi, cả đám Viêm Minh yêu ma quỷ quái, anh ta không dám dây vào, mấy người nói gì cũng đúng!
Không lâu sau, với sự hỗ trợ của bác sĩ và Tiểu Dần, Tông Trạm cởi sơ mi trắng nằm sấp trên giường.
Sau lưng anh ta không nhiều vết thương lắm, nhưng lớn nhỏ không đều, cộng thêm mảnh vụn thủy tinh ghim trên
da thịt nên xử lý cũng khá tốn công.
Tịch La đứng ở góc giường, không mang giày hay lên tiếng làm phiền, cảm nhận tâm tự mình đang dao động.
Lúc trước cũng có đàn ông bị thương và bảo vệ cô, nhưng đa số trong đó là cố ý thể hiện cho cô thấy.
Nhưng Tông Trạm lại khác.
Tiềm thức bảo vệ cô khi nguy hiểm của anh ta không xen lẫn tâm tư nào khác, chỉ đơn giản muốn bảo vệ cô mà
thôi.
Hai người ngã chồng lên nhau, có thể tưởng tượng được những mảnh vụn kia ghim vào sâu cỡ nào.
Tịch La nhìn vết thương sau eo anh ta, tâm trạng càng thêm nặng nề.
Tông Trạm nằm sấp trên giường không thấy được vẻ mặt của Tịch La, chỉ nghe thấy tiếng động nhỏ, ngước mắt
nhìn thì thấy bóng lưng cô đi chân trần rời khỏi phòng.
Đôi mắt đen như vậy mực của Tông Trạm sâu thẳm, hiện rõ sự thất vọng và tự hiểu.
Anh ta sớm phải nhận ra, trông cậy Tịch La lên tiếng quan tâm, chi bằng tự mình thương lấy mình.
Trong chuyện này không có ai đúng ai sai, một người muốn đánh một người chịu bị đánh mà thôi.
Ngoài hành lang, Tịch La đi chân trần đến đầu cầu thang, tựa tay vịn không biết đang nghĩ gì.
Trên bậc thang bỗng truyền đến tiếng bước chân, Tịch La ngước mắt thấy Bạch Viêm xách một đôi giày nữ ném đến
bên chân cô: “Của Lê Tiếu đấy, mang xong thì lau sạch cho cô ấy.”
Tịch La cúi đầu, mấy giây sau mới chậm chạp mang giày vào: “Eo anh ta sẽ ổn chứ?”
Bạch Viêm tiện tay đưa bao thuốc lá, nghiền ngẫm giễu cợt: “Nếu không ổn, cô cũng định đạp anh ta à?”

Tâm tư phức tạp của Tịch La lập tức bị nhạo báng không còn gì.
“Tôi và anh ta.”Nói được một nửa,Tịch La tự động im lặng.
Trước giờ cô chẳng cho rằng mình có quan hệ gì với Tông Trạm,nhưng khoảnh khắc lên tiếng phủ nhận,cô lại do dự.
Bạch Viêm đầu biết Tịch La nghĩ gì trong lòng,nhưng với sự hiểu biết của mình về cô,anh ta không nhịn được mà cười nhạo:“Xét
theo lòng kiên nhẫn với đàn ông của cô,nếu anh ta bị phế thật,chắc chắn cô sẽ ngoại tình”Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.