Siêu cấp cưng chiều tác giả Mạn Tây

Chương 1210



Các bạn đang đọc truyện  Siêu Cấp Cưng Chiều – Mạn Tây – Chương 1210 miễn phí tại truyenhayy.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!

****************************

Phi Thành sáu giờ sáng, nắng mai gay gắt
Căn phòng cuối hành lang tầng hai truyền đến tiếng thở dài kìm nén.
Tịch1 La mở mắt, nắng mai rọi xuống hàng may chau lại, vẻ mặt mệt mỏi buồn bực.
Cô đã thức trắng đêm, rõ ràng rất buồn ngủ nh0ưng không cách nào chợp mắt.
Mỗi lần nhắm mắt, trong đầu cô lại hiện lên hình ảnh vết thương đầy máu cùng đôi mắt sâu th1ẳm thất vọng của
Tông Trạm.
Tịch La buồn bực gãi đầu, vén chặn mở cửa sổ, châm điếu thuốc, định dùng nicotin để bình ổn 2tâm trạng nóng
nảy.
“Reng…”
Điện thoại báo tin nhắn WeChat kéo suy nghĩ của Tịch La về.
Viêm: Xuống ăn6 sáng.
Tịch La mỉm cười nhìn màn hình, bóp gãy điếu thuốc hút dở rồi xỏ giày ra ngoài.
Tông Trạm ở phòng thứ bảy9, là đoạn đường có phải đi qua khi xuống tầng.
Tịch La vô thức đi chậm lại, nhìn cửa phòng đóng chặt, do dự rồi nhẹ đẩy ra một khe hở.
Trong phòng rất sáng, rèm cửa cũng không kéo, anh ta vẫn duy trì tư thế nằm hướng mặt ra cửa sổ, gáy hướng về
phía cửa.
Tịch La chăm chú nhìn mấy giây rồi đóng cửa xuống tầng.
Trên giường, mí mắt Tông Trạm khẽ run, mở đôi mắt đỏ nhạt, cười lạnh như tự giễu.
Anh ta lấy điện thoại dưới gối ra, bấm phím tắt gọi đi: “Một tuần sau, sắp xếp hành động.”
“Không vấn đề gì, thủ lĩnh, ông cụ bảo tôi truyền lại cho anh, đội đặc chiến của ông cụ Đoan đã đồng ý tham gia
hành động liên hợp, chỉ cần sắp xếp ổn thỏa là có thể xuất phát bất kỳ lúc nào”
Tông Trạm nhắm mắt: “Được, tôi đang ở Phi Thành biên giới, cậu dẫn người vào trước đã, hành động sao cho kín

đáo”
Phòng bếp tầng dưới, Tịch La gục lên bàn, vùi nửa bên mặt vào khuỷu tay, thỉnh thoảng thở dài.
Bạch Viêm múc một muỗng hành lá thái nhỏ cho vào nồi, chế giễu: “Tổn hại tinh thần vì đàn ông sao?”
Tịch La chống trán, phản bác ngay: “Chiến cơm ít dầu thôi, khói hun muốn mù mắt luôn rồi”
Bạch Viêm thoáng dùng tay, nghiêng người quay đầu: “Có phải cô muốn tôi ném luôn hai người ra ngoài không?”
Tịch La ngửa người dựa lưng ghế, uể oải thở dài: “Sau khi xử lý đống rắc rối đó, tôi sẽ về Anh”
“Cô đúng là bạc tình bạc nghĩa, người ta trật eo rồi, cô muốn đá thì đá à?”
Tịch La nhìn trần nhà: “Muốn tôi nói thêm mấy lần nữa hả, tôi chẳng liên quan gì đến anh ta.”
Bạch Viêm múc cơm chiên vào chén, đưa cho cô rồi giễu cợt: “Cô giả vờ tiếp đi, bao nhiêu năm rồi, có bao giờ cô
giải thích chuyện trai gái gì đâu, lần đầu tiên đấy!”
Mí mắt Tịch La khẽ run, cô chau mày xoa huyệt Thái dương: “Anh phiền thật đấy.”
“Chê ông đây phiền thì hai người nhanh chóng cút đi” Bạch Viêm hùng hổ ngồi đối diện cô, cầm nửa chai bia trên
bàn huơ huơ: “Nếu cô không phải les thì thích đàn ông là chuyện bình thường thôi. Cái tên trên tầng xứng với cô
đấy.”
Tịch La vẫn mạnh miệng: “Tôi thích anh ta?”
“Thích hay không tự cô còn không biết?” Bạch Viêm co ngón tay gõ bàn ăn: “Nửa đêm cô như kẻ gian chạy qua
phòng anh ta ba bốn bận, cô nghĩ camera để trưng thôi à?”
Tịch La bưng chén cơm đứng dậy muốn đi, nhưng lại nhanh chóng dừng bước quay đầu: “Anh ta bị thương, vậy ai
chăm sóc?”
“Cô – thấy – sao?” Bạch Viêm kéo dài giọng, ánh mắt nghiền ngẫm dò xét Tịch La.
Anh ta chưa từng thấy thành viên ranh mãnh nhất Viêm Minh lại mang cái vẻ buồn bực lôi thôi lếch thếch như vậy.
Tự Tịch La cũng không chú ý đến, cô chưa vệ sinh cá nhân hay thay đồ, mặc quần áo ngắn ngồi trong phòng ăn thở
ngắn than dài, đến tóc cũng không chải, như oán phụ khốn khổ vì tình.
Bạch Viêm cảm thấy thú vị, nhớ đến câu nói tối qua của Tông Trạm lại không khỏi thương cảm thay cô.
Hồ ly gặp chó sói, có xảo quyệt cách mấy cũng không thoát khỏi cái sổ bị ăn.
Tịch La nhạy bén nhận ra tình cảm của mình đối với Tông Trạm đã có biến hóa, không chỉ đơn thuần là sự hướng
về của phụ nữ với đàn ông, mà là thăng hoa trên tầng diện tình cảm.
Lúc bắt đầu, cô mượn cơ hội tiếp cận đều vì mục đích lợi dụng. Tuy sau đó thân mật tình cờ, cũng chẳng thể dao
động tâm tư vững như bàn thạch của cô Giờ thì hay rồi một sự cố nhỏ nhặt thế này lại khiến cô phải dao động

Tịch La bưng chén cơm về phòng, buồn bực ngồi trên giường suy tính về sau phải đối mặt với Tông Trạm như thế
nào.
Trò chơi trai gái, kỵ nhất rung động.
Tông Trạm vẫn vững như chó già mà cô sắp thất thủ mất rồi.
Như vậy không được.
Tịch La không thể để mình nhảy vào bể tình chỉ ấm một phía.
Tông Trạm chỉ có khao khát chinh phục, muốn cô nhượng bộ thỏa hiệp, nhưng đó không phải tình yêu.
Thế nên Tịch La vừa yêu cầu bán thân phải vững vàng, vừa lẳng lặng ra ngoài điều chỉnh suy nghĩ.
Đến gần trưa, Tông Trạm nằm mãi trên giường sắp chết đói tới nơi, hỏi Tiểu Dần mới biết Tịch La đi chơi rồi.
F*ck!
Nói cố lòng lang dạ sói còn là khen đấy.
Tịch La thì biệt tăm, mà khoảng ba giờ chiều, Tô Mặc Thời xuất hiện ở căn nhà đường số 02.
Trong lúc này, Tông Trạm ngồi cứng đờ trong phòng khách trò chuyện với Bạch Viêm.
Tiểu Sửu dẫn Tô Mặc Thời vào cửa. Bạch Viêm vừa thấy Tô Mặc Thời lập tức nhướng mày ngạc nhiên: “Cơn gió
nào thổi cậu đến thế?”
“Tiểu Tiểu gọi tôi đến, nói là… có người bệnh?” Tô Mặc Thời nhìn lướt qua Tông Trạm, mơ hồ nhìn ra tư thế ngồi
của đối phương không được bình thường.
Bạch Viêm gác chéo chân, hất cằm với Tông Trạm chẳng chút áp lực: “Vẫn là vật cát tường hiểu chuyện. Nhanh
khám cho anh ta đi, đỡ cho về sau mà hỏng hóc thật thì Tịch La khóc chết.”
Tô Mặc Thời nhướng mày ngạc nhiên, đến cả Tông Trạm cũng lập tức nhìn Bạch Viêm.
Ủa? Ông chủ quán cơm chiên đang bóng gió gì thế?
Tô Mặc Thời đẩy gọng kính, hỏi ám chỉ: “Chị La cũng ở Phi Thành sao?”
“Ờ, ra ngoài chơi rồi” Bạch Viêm cầm bao thuốc lá trên bàn: “Chắc sẽ về trước bữa tối, nếu cậu không đi vội thì có
thể chờ”
Tô Mặc Thời vốn không định ở lâu, nhưng nghe nói thể bèn quyết định ở lại hóng hớt.
Cùng lúc đó, Tịch La đang tản bộ ở một công viên ẩm ướt bỏ hoang ngoại ô Phi Thành, Tiểu Dần đi sát theo cô.

Hình như tâm trạng chị M không tốt lắm, gã cũng không dám hỏi nhiều, sợ bị phản bác đến mức hoài nghi cuộc
đời.
Thoáng chốc, Tịch La đứng giữa bãi cỏ hoang, chà đất bùn bám trên giày, hậm hực hỏi: “Tông Trạm đang làm gì?”

Tiểu Dần gãi đầu:“Để tôi hỏi giúp chị?”
Tịch La gật đầu:“Hỏi kín đảo một chút.”
Tiểu Dần nữa hiểu nửa không,gật đầu,nhưng thực tế gã không nghe hiểu từ kín đảo,vì chịMnói tiếng Myanmar.
Tiểu Dần lấy điện thoại ra,sau đó một tay che ống nghe,âm thanh phát ra nhẹ như hơi thở:“Tiểu Sửu,Tông Tam gia đang làm gì
thé?”Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.