Siêu cấp cưng chiều tác giả Mạn Tây

Chương 1214



Các bạn đang đọc truyện  Siêu Cấp Cưng Chiều – Mạn Tây – Chương 1214 miễn phí tại truyenhayy.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!

****************************

Suýt nữa Tịch La đã gật đầu nói được, may sao cô nhịn được, xua tay chán nản: “Lui ra đi.”
Ba người tiếp rượu hậm hực rời đi.
Bạc1h Viêm và Tô Mặc Thời nhìn nhau, ánh mắt nghiền ngẫm.
Tịch La buồn bực rót ly Whisky, ngửa đầu uống cạn một hơi.
Không phải cô c0ố ý tìm vui, chỉ là gần một năm nay, hầu như cuộc sống cô đều có bóng dáng Tông Trạm.
Sống chung lâu dài, khó tránh khỏi tạm thành thói 1quen trong tiềm thức.
Thế nên, Tịch La muốn nhân cơ hội tối nay, thăm dò thử cảm nhận thật sự khi mình ngắm nghía đàn ông khác,
nhưng kế2t quả rất tồi tệ.
Với cô mà nói, Tông Trạm mang hàm nghĩa khác biệt. Vì cô biết rõ, đôi mắt cô trước giờ luôn phóng đại khuyết
điểm của 6người khác.
Mà riêng với Tông Trạm, anh càng lúc càng tuyệt vời, càng lúc càng anh tuấn, và càng lúc càng có hương vị đàn
ông.
T9ịch La xảo quyệt phóng khoáng, thế nên cô hiểu rõ hơn nhiều người.
Thôi được, không cần nói gì thêm nữa, cô thích Tông Trạm rồi.
Bên kia, Tông Trạm ngồi trong phòng khách bực bội hút thuốc, cầm điện thoại đang bật loa ngoài, có thể nghe được
tiếng nhạc ồn ào bên trong.
Người gọi điện: Bạch Viêm.
Có lẽ Tịch La không ngờ rằng từng lời nói hành động của mình ở hộp đêm đều bị Tông Trạm “nghe lén”.
Tiểu Thìn đứng sau lưng anh ta, lẳng lặng thắp nến cho chị M.
Tông Trạm nghe tiếng cười sung sướng của Tịch La mà nghiến răng, bật WeChat, nhắn bốn chữ cho Bạch Viêm:
Chuốc say cô ấy.
Bạch Viêm nhắn lại ngay. Anh không biết cô ấy nghìn ly không say à?

Tông Trạm: Ba tên đàn ông mà không chuốc say được một người phụ nữ?
Bạch Viêm cười giễu trả lời: Anh chó thật, chuốc say cô ấy thì tôi có lợi gì?
Tông Trạm: Mười chiếc SUV tác chiến dã ngoại.
Bạch Viêm: Chờ nhận hàng.
Tịch La không hề biết chuyện gì cả. Cô tự xưng quỷ kế đa đoan, sao có chuyện bị người mưu hại. Nhưng thật
không ngờ đến, người mình lại trở mặt.
Thế nên, hai giờ kể tiếp, ba người đàn ông không ngừng mời rượu Tịch La.
Cô uống nửa chai Whisky, hai chai bia, bốn ly cocktail, thêm một ly nước dưa hấu, nhưng cô vẫn là người phụ nữ
tỉnh nhất hộp đêm.
Bạch Viêm đã ra ngoài nên hai lần, Tô Mặc Thời bóp trán ở rượu, còn Tiểu Dần… đã nằm thẳng cẳng.
Chín giờ rưỡi, Tịch La lắc ly rượu, đạp Bạch Viêm: “Nào, đừng giả chết nữa, uống tiếp đi.”
Bạch Viêm bưng ly rượu ngửa đầu uống sạch, sau đó gọi người phục vụ sắp thêm một hàng rượu.
Nửa tiếng sau, Tịch La mới bị chuốc say.
Mười giờ tối, đám Bạch Viêm lảo đảo ra khỏi hộp đêm.
Ngay bãi đỗ xe, bóng dáng sơ mi trắng rất nổi bật trong đêm.
Bạch Viêm đẩy Tịch La bên người mình đến trước mặt đối phương, mùi rượu khắp người, nói: “Hai mươi chiếc”
Tông Trạm ôm lấy Tịch La đang mê man, vui vẻ đồng ý. “Chờ nhận hàng”
Người cùng tính nết, làm việc mau lẹ.
Tông Trạm tự lái xe đưa Tịch La đi, Tiểu Thìn theo cùng đành tạm thời làm tài xế chở ba tên quỷ say về nhà.
Trên đường về, Tông Trạm luôn quan sát Tịch La ở ghế phó lái. Chắc vì bình thường có ngang ngược quá, nên khi
say rồi trông rất ngoan ngoãn, không ồn ào hay làm khó, ngồi ngay ngắn trên ghế, hai tay cũng an phận đặt trên
đầu gối.
Thế này gọi là… sự tương phản đáng yêu?
Đến ngã tư, đèn đỏ.
Tông Trạm dừng xe, bóp má kéo mặt Tịch La qua quan sát cẩn thật: “Uống sau thật rồi?”
“Tôi không uống rượu” Tịch La cười khẽ, hất tay anh ta ra rồi ngồi thẳng người, trông rất giống danh môn thục
viện: “Trông anh đẹp trai đấy, lái taxi có gặp phủ bà bao giờ chưa?”

Tông Trạm: “…”
Dẹp danh môn thục viện gì đó đi.
Anh ta nghiêng người, vẻ mặt nghiền ngẫm: “Tôi trông cô rất giống phú bà”
Tịch La che môi, rất biết diễn trò: “Ánh mắt tốt đấy, thế anh cân nhắc thử xem?”
Gương mặt anh tuấn của Tông Trạm đen thui. Rốt cuộc cô say thật hay giả vờ thế?
Tịch La không nghe anh ta đáp lại, mắt mơ màng nghiêng đầu qua: “Nghĩ kỹ chưa?”
“Nghĩ – cái – gì?”
Ngón tay Tịch La chạm lên mặt anh ta: “Lái taxi không có tương lai, đi theo chị, rồi sau này chị nuôi cưng”
Lồng ngực Tông Trạm dấy lên ngọn lửa, tức tối vô cùng.
Anh ta kẹp cằm Tịch La, giọng thấp hơn đi: “Cô thích vụng tình khắp xứ thế à?”
“Sao có thể?” Tịch La xoa đầu anh ta: “Anh là người đầu tiên đấy, vinh hạnh chưa?”
Tông Trạm im lặng, nói đúng ra là không biết nên nói gì.
Anh ta không tin đây là lần đầu của Tịch La, nhưng cũng không tiện hỏi nhiều. Người phụ nữ này rất ranh mãnh,
khó đảm bảo không phải đang giả vờ say.
Đoạn đường kế tiếp Tông Trạm không lên tiếng, Tịch La nghiêng người dựa lưng ghế, khen ngợi anh ta không
ngừng.
Chẳng hạn như: “Vóc dáng anh được đấy, làm tài xế thì tiếc quá”
“Môi cũng đẹp nữa, làm tài xế thì tiếc quá”
“Bắp thịt săn chắc thật, chân cũng dài nữa, làm tài xế.”
“Im miệng!”
Huyệt Thái dương Tông Trạm giật liên tục, không thể chuyên tâm lái xe nữa.
Nếu nói Tịch La tỉnh táo là hồ ly xảo quyệt thì Tịch La sau rượu như một yêu tinh phiền người.
Hai mươi phút sau, cuối cùng xe cũng về đến nơi.
Tông Trạm mở cửa xe đi vòng qua ghế phó lái, cửa vừa mở ra, Tịch La đã ngã gục vào ngực anh ta.
Gò má cô hây đỏ, cả người đều mềm nhũn.
Cô đứng vững lại vỗ ngực không ngừng hít thở sâu tiếp tục lải nhải: “Kỹ thuật anh như vậy làm tài xế tiếc quá

nên lái tên lửa thì hơn”
Tịch La say xe có hơi buồn nôn.
Dù mất lý trí nhưng cô vẫn có thể phản bác người khác. Tông Trạm cụp mắt nhìn Tịch La, tóc tai cô rối loạn trong
gió đêm, khắp người nồng mùi rượu, không còn vẻ đoan tranh ưu nhã bình thường, nhưng lại chân thật đến bất
ngờ.
Cô không cười giả dối, cũng bớt đi vẻ ranh mãnh khôn khéo, như một cô nàng mới trải đời chưa lâu.
Tông Trạm vô thức cong môi, ánh mắt dịu đi, thử hỏi: “Tịch La, tôi là ai?”
Tịch La ngẩng đầu, mắt say mơ màng nhìn anh ta, rồi đáp: “Tài xế taxi”
Tông Trạm áp người về phía trước, vô hình trung kéo gần khoảng cách: “Chắc chứ?”
Tịch La chớp mắt, dùng ánh mắt miêu tả đường nét anh ta, rồi quăng thêm hai từ diễn tả: “Tài xế dáng đẹp, anh
tuấn.”

Đôi khi,rượu có thể làm mê man thần trí con người,nhưng cũng có thể tiết lộ tâm sựởđáy lòng.
Tịch La cảm thấy chỗ nào Tông Trạm cũng tốt,dù có say vẫn vô thức tìm ra ưu điểm của anh ta.
Yết hầu Tông Trạm nhấp nhô,anh ta vén lọn tóc trước mắt cô:“Vậy cô có thích không?”
Tịch La năm ngón tay anh ta,gật đầu cười:“Thích,nếu anh
đẫm
thân thì tôi bao nuôi anh.”Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.