Siêu cấp cưng chiều tác giả Mạn Tây

Chương 1215



Các bạn đang đọc truyện  Siêu Cấp Cưng Chiều – Mạn Tây – Chương 1215 miễn phí tại truyenhayy.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!

****************************

Tông Trạm nhắm mắt, cảm thấy mình như thằng ngu.
Anh ta lắc cằm Tịch La rồi kéo tay cô, lẳng lặng đi vào.
Chiếc Jeep của Bạch Viêm cũng đã lái về ở phía sau.
Hai chùm đèn chiếu sáng vào sân, Bạch Viêm tận mắt nhìn thấ0y Tịch La dựa vào ngực Tông Trạm, bước chân rất
vững vàng, không hề giống như người đã uống say.
Bạch Viêm dựa l1ưng ghế, nghiêng đầu hỏi: “Cô ấy say thật à?”
Tô Mặc Thời chống trán, chỉ cười không nói.
Trên tầng, Tịc2h La ngoan ngoãn theo sát Tông Trạm vào phòng.
Bật đèn lên, sơ mi trắng sau lưng anh ta lại lấm tấm máu đỏ.
6
Tịch La cúi đầu đi về phía trước, mấy bước sau va vào sống lưng Tông Trạm.
Anh ta dừng bước xoay người lại, 9nhìn dáng vẻ mơ hồ của cô, trái tim cứng rắn như mẻ mất một góc.
Anh ta nâng cằm đối phương, nương ánh đèn quan sát cẩn thận. Đẹp thì đẹp thật, nhưng không phải anh ta chưa
từng thấy những người phụ nữ đẹp hơn cô.
Nhưng một người phụ nữ độc miệng ranh mãnh như vậy lại cứ khiến anh ta nhớ nhung da diết.
Dù biết đối phương từng có nhiều người đàn ông, tư tưởng phóng khoáng quá mức nhưng anh ta vẫn không kìm
được mà sa vào đôi mắt ranh mãnh vô cùng kia.
Tông Trạm cúi đầu muốn hôn, nhưng khi đôi môi hai người cách nhau chưa đến một tờ giấy, Tịch La lại nói: “Nhà
anh nghèo quá”
“Biết là nhà tôi còn dám theo tôi về?”
“Biết làm sao giờ?” Tịch La buồn bực vỗ mặt anh ta: “Ai bảo tài xế đẹp trai mê người như vậy?
Tông Trạm: “..”
Anh ta thật sự nên vui khi tối nay không phải Tiểu Thìn lái xe. Nếu không, chắc giờ anh ta đã chặt đứt cái chân giữa
của gã rồi.
Tịch La ngửa đầu nhìn Tông Trạm, đôi mắt long lanh ánh đèn tỉnh táo trong chốc lát. Nhưng không đợi Tông Trạm

thấy rõ, chân cô mềm oặt, tự ý nhào vào lòng anh ta.
Tông Trạm đỡ lấy Tịch La theo quán tính. Mà người nhào vào ngực người ta lại có một cái: “Để chị ôm cứng cái
nào?
Họ chưa từng nghiêm túc ôm nhau, những lúc cãi cọ, đối chọi gay gắt đều vung quyền.
Tịch La thấp hơn Tông Trạm nhiều, nằm trước ngực anh ta tạo mỹ cảm như chim non nép vào người.
Tông Trạm rất cao, cánh tay to lớn, ôm chặt sống lưng cô, khiến vòng ôm này càng chân thật và ấm áp.
Anh ta tựa cằm lên đỉnh đầu cô, cong môi trêu chọc: “Coi cái nết, uống say rồi lại biết cách làm nũng”
Tịch La không lên tiếng, vùi đầu được nửa phút, cơ thể càng thêm nhũn mềm, có khuynh hướng trượt xuống.
Tông Trạm nhướng mày, ôm vai cô cúi người nhìn thử, người đã ngủ mất rồi.
Sáu giờ sáng hôm sau, Tịch La tỉnh dậy trong lòng Tông Trạm.
Nắng mai hồng, trong phòng tối mờ.
Cô mở mắt nhìn trần nhà, vẻ mặt thản nhiên, tâm trạng không chút dao động.
“Tỉnh rồi?”
Giọng nói khàn khàn của Tông Trạm truyền vào tai, Tịch La chậm rãi nghiêng đầu, nhìn vào đôi mắt hơi đỏ của anh
ta, hỏi: “Sao anh lại ở trên giường của tôi?”
Không la hét, không ngạc nhiên, cứ như mọi chuyện trước mắt quá bình thường.
“Đây là giường của tôi. Tông Trạm dùng hai ngón tay bóp trán, giọng bực bội: “Nâng cái đầu lên”
Tịch La vặn cổ, mới phát hiện mình gối đầu lên khuỷu tay anh ta. Cô nhỏm dậy, cau mày lẩm bẩm: “Sao lại ngủ
chẳng thoải mái tí nào thế này?”
Tông Trạm thu cánh tay tê dại, lạnh lùng nheo mắt: “Cô đúng là có bản lĩnh khiến người ta tức chết”
“Mới sáng mà nóng thế?” Tịch La ngồi dậy, liếc anh ta: “Đến tuổi mãn kinh à?”
Tông Trạm gác cánh tay lên mặt, cánh mũi phập phồng: “Dáng vẻ tối qua ôm tôi không chịu buông của cô Tịch
đáng yêu hơn nhiều đấy.”
“Khen tôi à?” Tịch La xoay người xuống giường, đi đến bệ cửa sổ cầm bao thuốc lá, đáy mắt hiện ý cười: “Thế anh
nói tôi nghe, tôi ôm kiểu gì? Bệnh nhân nằm liệt giường như anh, tôi ôm như thế nào đây?”
Tông Trạm: “..”
Sơ ý rồi.
Tịch La mở cửa sổ, dựa góc tường cười ranh mãnh.

Bầu không khí hơi lạ, nhưng vẫn khá hài hòa.
Tịch La không còn hăng hái, mà vẻ chuyên chế của Tông Trạm cũng chẳng thấy đầu.
Hai người cứ thể lẳng lặng ở chung một phòng, hơn nhau ở sự im lặng.
Đến khi Tiểu Thìn đến gõ cửa mới phá vỡ sự yên ổn hiếm có này: “Tam gia, chị M, hai người dậy chưa? Cậu Tô phải
đi rồi”
Tịch La dụi điếu thuốc, xoay người nhìn Tông Trạm trên giường: “Bữa sáng muốn ăn gì?”
“Ngoại trừ cơm chiên”
Tịch La cong môi cười, ra khỏi phòng.
Dưới tầng, Tô Mặc Thời xách hòm thuốc định lên đường về Myanmar, thấy Tịch La xuống bèn cười trêu chọc: “Tôi
những tưởng cô sẽ ngủ đến khi mặt trời lên ba sào”
“Không có chuyện đó” Tịch La chậm rãi đi xuống: “Thuốc giải rượu anh cho công hiệu lắm”
Bạch Viêm đang chiên cơm trong phòng bếp thoáng ngừng đảo muối, sau đó lại đảo không ngừng.
Quả nhiên tối qua cô không say, VÌ uống thuốc giải rượu Tô Mặc Thời cho.
Thế Tông Trạm…
Bạch Viêm thầm nghĩ, thôi, cứ xem như không biết gì, cứ nhận hai mươi chiếc SUV rồi tính.
Tịch La tiễn Tô Mặc Thời rồi nhanh chóng vào phòng bếp chuẩn bị bữa sáng cho Tông Trạm.
Cô làm những việc này mấy hôm nay đã quen tay rồi.
Bạch Viêm bưng chén cơm chiên hai màu xanh trắng, liếc Tịch La đang hâm nóng sữa: “Mượn men say thổ lộ sao?”
Tịch La đưa lưng về phía anh: “Không, đùa giỡn chút thôi.”
“Rung động rồi hay đùa giỡn?”
Tịch La thoảng dừng, đưa ra câu trả lời mơ hồ: “Tùy duyên”
Nếu Tông Trạm có ý với cô, đương nhiên cô sẽ nghiêm túc đáp trả. Nhưng nếu anh ta không có, cô cũng không ép
buộc.
Đến cái tuổi này, với họ thì tình yêu không phải thứ cần thiết. Thích một ai đó không mất mặt, Tịch La chẳng đến
mức õng ẹo không dám thừa nhận.
Cái cầu thích tối qua nói ra lúc say rượu là để Tông Trạm nghe. Mà cái ôm đáp trả của anh ta thật khiến lòng người
say đắm.
Thoáng chốc, Tịch La mang bữa sáng, nhẹ bước lên tầng.
Thật ra, cách thức có biểu đạt rất đơn giản và thô bạo, chính là đối tối với đối phương không giới hạn.

Tốt đến mức có thể ngó lơ dáng vẻ giả vờ bệnh của anh ta, và không ngần ngại chấp nhận mọi khuyết điểm của đối
phương.
Trong lúc dùng bữa sáng, thỉnh thoảng Tông Trạm nhìn người phụ nữ đang ngồi trên giường ăn cơm. Anh ta
không thể xác định đối phương còn nhớ chuyện tối qua hay không, sau mấy phen suy nghĩ, bèn lựa chọn nói thẳng:
“Cô còn nhớ rõ chuyện tối qua không?”
Tịch La uống ngụm sữa: “Chút chút.”
“Quên luôn ai đưa cô về à?”
“Chuyện này thì có chút ấn tượng, tài xế đẹp trai lắm” Tịch La cúi đầu cần sandwich, không tập trung nói: “Tôi còn
muốn bao nuôi anh ta.”

Tông Trạm nâng quai hàm:“Tôi chính là gã tài xế đó”
“Ợ..”Tịch La nghẹn.Sơýrồi.
Cô không ngờ Tông Trạm lại tự và mặt như vậy,ngạc nhiên nhìn anh ta,rồi lạiợtiếp.
Tông Trạm dựa lưng lên đầu giường,miễn cưỡng ngước mắt“Sao nào?Biết là tôi rồi thì không định bao nuôi nữa?”Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.