Siêu cấp cưng chiều tác giả Mạn Tây

Chương 1218



Các bạn đang đọc truyện  Siêu Cấp Cưng Chiều – Mạn Tây – Chương 1218 miễn phí tại truyenhayy.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!

****************************

Tông Trạm nhắn lại ngay: Thích ăn?
Tịch La: Đương nhiên, một miếng giải quyết muộn sầu.
Ba phút sau, tin nhắn của anh t1a mới tới: Sau này muốn bao nhiêu cũng có.
Tịch La đọc được tin cũng không nhắn lại, nghiêng đầu nhìn cánh đồng hoang ở quốc l0ộ.
Chẳng trách phụ nữ khi yêu luôn mặt mày rạng ngời, vì… cảm giác này rất tuyệt vời.
Bốn giờ chiều, một mình Tịch L1a đến Thủ đô Naypyidaw.
Lúc trước, cô thường hoạt động ở Myanmar, thế nên nơi này chẳng khác gì quê hương thứ hai.
Cô 2gọi taxi chạy thẳng đến trung tâm thương mại lớn nhất Nappyidaw. Trong lúc đó, cô nhận được điện thoại của
Tông Trạm: “Đến rồi?”
<6br>“Ừ, mới lên xe” Tịch La thờ ơ đáp, ánh mắt lại cảnh giác nhìn chiếc SUV đen phía sau.
Trong điện thoại, Tông Trạm trầm ngâm9 hai giây: “Xe của ai”
Tịch La nhướng mày, lập tức nhớ đến cái đêm cô vờ say mà cười khẽ, nói ám chỉ: “Taxi ở Myanmar không bằng Phi
Thành, tài xế bình thường quá, không đẹp trai gì
ca.”
Tông Trạm Từ một tiếng, cổ ra vẻ: “Tài xế đẹp trai chỉ có thể gặp chứ không thể cầu”
“Anh thật không biết xấu hổ”
Nói đến đây, hai người đều rơi vào yên lặng, dường như không còn biết nói gì, nhưng lại không nỡ ngắt kết nối.
Bầu không khí ngưng đọng ba giây.
“Tông Trạm.”
“Tich La…”
Hai người không hẹn cùng gọi tên nhau, lại một thoáng yên ắng, Tông Trạm lên tiếng dặn dò trước: “Ở Myanmar
chú ý an toàn”

“Nói nhiều quá” Đáy mắt Tịch La hiện ý cười: “Xem thường tối thế à?”
“Không phải xem thường em, chỉ là không yên tâm thôi.”
Lòng Tịch La rung động, gõ ngón tay lên đầu gối: “Tôi bảo này, anh cũng lạ thật, lời dễ nghe sao không nói ngay
trước mặt? Sao cứ phải chờ tôi đi mới chịu bổ sung, phiền quá đi.”
Cô nghĩ, nếu Tông Trạm nói những lời này ngay trước mặt, chắc chắn cô sẽ liều mạng ở lại chăm sóc anh ta.
Nghĩ đến đây, Tịch La lại muốn mắng Bạch Viêm.
Đầu điện thoại bên kia truyền đến tiếng chuyện trò nho nhỏ, Tịch La không nghe rõ, nhưng dường như không phải
giọng Bạch Viêm.
Tông Trạm lên tiếng đúng lúc: “Lần sau sẽ nói ngay trước mặt em”
“Vậy được, tôi chờ đấy” Tịch La vui vẻ đồng ý.
Tính cách cô là thế, không che giấu hay tránh né, thẳng thắn đón nhận biểu hiện của Tông Trạm. Ai bảo cô thích thế
cơ.
Không lâu sau, Tịch La như bảo mẫu dặn dò Tông Trạm không được tùy ý xuống giường đi lại, không được vận
động mạnh quá.
Một giây trước khi cúp máy, cô lại bổ sung: “Bảo vệ cái eo già của anh cho tốt, ngoan ngoãn chờ tôi về”
Ăn nói thế này tựa như đảo ngược đầu đuôi.
Mà Tông Trạm bị chê là cái eo già lại đồng ý rất thoải mái: “Được, đến lúc đó tôi đi đón em”
Đến trung tâm thương mại, Tịch La trả tiền xuống xe, quay đầu nhìn chiếc SUV đen đi theo cả đường, hất cằm khá
khiêu khích.
Chiếc xe nhanh chóng lái đến, Tịch La không tránh né, đứng bàng quan trên bậc thang.
Chỉ thoáng chốc, tiếng thắng xe vang lên chói tai bên đường, thân xe dừng lại cách Tịch La chưa đến nửa mét.
Cửa kính hạ xuống, giọng nói trong trẻo vang lên: “Tịch La?”
“Đâu phải chưa gặp, còn giá và lạ lẫm làm gì, công chúa Mẫn Mẫn?”
Người đến là Ngô Mẫn Mẫn.
Cô nàng đẩy cửa xuống xe, bĩu môi đến trước mặt Tịch La, cười nói: “Khéo quá, không ngờ lại gặp mặt.”
Tịch La nhìn vệt bánh xe đen thui trên đường, lại nhìn Ngô Mẫn Mẫn: “Cô chắc chắn mình không theo đuổi chứ?”
Từ lúc ở sân bay, Ngô Mẫn Mẫn đã đi theo cô rồi, còn giả vờ vô tình gặp mặt làm gì?

“Theo đuổi thì sao chứ?” Ngô Mẫn Mẫn xắn tay áo: “Vừa hay có việc cần hỏi cô.”
Tịch La nghiêng người: “Cô hỏi đi, tôi rửa tai lắng nghe.”
“Có phải mấy hôm trước cô dẫn chồng tôi đến hộp đêm không?”
Tịch La phất tay: “Tạm biệt.”
Ngô Mẫn Mẫn ngây người, đứng giậm chân: “Tạm biệt cái gì, cô quay lại cho tôi”
Tịch La cười tủm tỉm quay lại rồi vòng qua cổ Ngô Mẫn Mẫn: “Được rồi, đừng hỏi những điều không nên hỏi. Đi
nào, dạo phố với chị đây trước đã.
Đúng là Ngô Mẫn Mẫn có quen biết Tịch La, nhưng không quen thuộc làm. Cô chỉ theo lệnh Lê Tiếu tiếp ứng cho
Tịch La ở Myanmar, dù sao cũng chẳng phải chuyện gì lớn, tiện thể mà thôi.
Khoảng hai tiếng sau, Tịch La mặc bộ vest nữ mới, mang đối cao gót tâm phân ưu nhã ra khỏi trung tâm thương
mại.
Ngô Mẫn Mẫn cũng đã thay váy dài màu ngà. Hai người xách đống túi đồ, vừa nói vừa cười đến bãi đỗ xe.
Tình hữu nghị của phụ nữ đơn giản như thế. Chưa đến hai giờ đã có thể chuyện trò vui vẻ rồi. Nói đơn giản là… cá
mè một lứa.
“Tối nay cô đến nhà tôi đi, tiện thể giúp tôi chăm em bé” Ngô Mẫn Mẫn mời mọc Tịch La chân thành, đôi mắt tròn
xoe hiện rõ vẻ kích động.
Cuối cùng cũng có người giúp cô san sẻ khổ sở do hai thần thú kia mang lại rồi.
Tịch La quay đầu nhìn đống túi đồ ở phía sau, ánh sáng lướt qua đáy mắt: “Có ổn không?”
Ngô Mẫn Mẫn nổ máy, đạp ga lái về nhà: “Ôn chứ, con trai tôi chỉ thích người đẹp thôi.”
Tịch La không từ chối, thong thả lấy điện thoại nhắn WeChat cho Lê Tiếu ở Nam Dương.
Thông tuệ như Tịch La, có nhiều việc chỉ cần nhìn là biết.
Bạch Viêm bất ngờ sắp xếp công việc, cộng thêm lời mời rất nhiệt tình của Ngô Mẫn Mẫn, quá nhiều sự trùng hợp
cộng lại, hết tám phần là do sắp đặt.
Mười giờ tối, điện thoại của Tông Trạm đến đúng hẹn.
Tịch La đang ngồi ở ban công cảm thấy sống không còn gì luyến tiếc, hưởng thụ yên tĩnh.
Cặp sinh đôi trai gái của Ngô Mẫn Mẫn và Tô Mặc Thời đúng là ác mộng nhân gian, như một cặp thần thú dư thừa
tinh lực với sức tàn phá rất lớn, hết chạy động chạy tây lại đến vứt đồ chơi khắp nhà, ồn ào đến mức cô đau hết cả
đầu.

“Về khách sạn rồi?” Giọng Tông Trạm trong bóng đêm quyến rũ vô cùng.
Tịch La bóp trán, thở dài nói: “Không, vẫn đang ở trong đoàn xiếc thú”
Tông Trạm phóng đại bản đồ xác định vị trí, nhướng mày hỏi lại: “Thích xem xiếc thú à?”
“Không có, xem thần thú dỡ nhà thôi.”
Tông Trạm cong môi, gần như có thể tưởng tượng ra vẻ mặt uể oải lúc này của cô, càng nghĩ càng nhớ, rối ruột rồi
gan.
Anh ta ổn định tâm trạng, trầm giọng trấn an: “Nếu ở không thoải mái thì đổi chỗ, đừng để mình phải tủi.”
Tịch La ngửa đầu nhìn trời đêm, bỗng dưng muốn chọc anh ta: “Đưa thẻ cho anh luôn rồi, đâu có tiền thừa để tôi
phung phí”
Trong điện thoại yên lặng một lúc, bỗng dưng điện thoại Tịch La rung lên, kế đến là giọng Tông Trạm: “Giờ em có
rồi đó. Dọn đồ xong sẽ có người đưa em đến khách
sạn.”

Tịch La ngạc nhiên nhìn màn hình.Không đợi cô lên tiếng,điện thoại bỗng ngắt kết nối:“Làm trò gì thế?”
Cô cầu nhàu lui khỏi trang gọi điện,thấy thông báo có tin nhắn,mở ra xem thử,là tin báo chuyển tiền:[chuyển tiền]mời nhận tiền.
Số tiền:Năm triệu.
Người chuyển:Tông Trạm.Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.