Siêu cấp cưng chiều tác giả Mạn Tây

Chương 1219



Các bạn đang đọc truyện  Siêu Cấp Cưng Chiều – Mạn Tây – Chương 1219 miễn phí tại truyenhayy.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!

****************************

Qua mười giờ, Tông Trạm phái người đến nhà Ngô Mẫn Mẫn đón Tịch La.
Đối phương cao lớn, vẻ mặt nghiêm nghị, nhìn b1ề ngoài đã thấy ngay là một người lạnh lùng khó gần.
Ngô Mẫn Mẫn đứng ở sảnh cửa trước bịn rịn tiễn đưa: “Cô đến 0khách sạn rồi gửi định vị cho tôi, rảnh rỗi tôi đi
tìm cô”
Tịch La móc túi đồ vào khuỷu tay, vẫy tay từ biệt rồi 1theo người đàn ông bước vào màn đêm.
Ngô Mẫn Mẫn nhìn chiếc xe màu đen rời khỏi biệt thự, vẻ mặt không nỡ lập tức2 biến mất, quay lại phòng khách
gọi điện cho Lê Tiếu: “Hình Tử Nam cũng do em phái đến bảo vệ Tịch La sao?”
“Khôn6g phải” Lê Tiếu nhẹ nhàng đáp: “Là anh Ba Tông”
Ngô Mẫn Mẫn bóp chóp mũi: “Chậc, chị đã nói mà, Hình Tử Nam mấy k9hi lo chuyện vớ vẩn như vậy.”
Lê Tiếu ngẫm nghĩ, lại đề nghị: “Nghe nói anh Ba Tông và Bạch Viêm đã phải người bảo vệ chị ấy, chị không cần
sốt ruột quá, có chuyện gì chị lo trước đi, khoảng tuần sau em đến Myanmar”
“Chị không sao, dạo này rảnh lắm” Ngô Mẫn Mẫn nhìn đồ chơi đầy sàn nhà, nhức đầu thở dài: “Cả ngày hầu hai
đứa nhỏ trong nhà cãi nhau, chị sắp trầm cảm tới nơi rồi”
Sinh con dễ, nuôi con khó.
Ngô Mẫn Mẫn đã cảm nhận sâu sắc được sự tinh túy trong câu nói này.
Bên kia, khách sạn nghỉ dưỡng phủ Tổng đốc.
Hình Tử Nam đưa Tịch La vào phòng rồi chuẩn bị rời đi. Hắn nhấc chân, nhưng Tịch La lại đốt thuốc bắt chuyện:
“Có phải chúng ta đã từng gặp nhau rồi không?”
Cô liếc mắt là nhận ra Hình Tử Nam, ông trùm thế lực nào đó của Myanmar.
Lúc trước người này còn tham dự đám cưới của Lê Tiếu và Thương Thiếu Diễn.
Hình Tử Nam liếc cô, không nói gì mà kiêu ngạo xoay người rời đi.
Tịch La cũng không giận, hút nửa điếu thuốc rồi nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ đến thất thần.

Tông Trạm có chuyện gạt cô.
Trong một thoáng ngắn ngủi, Tịch La đưa ra kết luận này.
Mọi chuyện nhìn có vẻ bình thường, nhưng cô vẫn phát hiện ra điều khác thường.
Tông Trạm không phải đàn ông đa tình, thậm chí có thể nói anh ta cứng rắn sắt đá. Nhưng tôi nay, anh ta biểu đạt
sự dịu dàng quá rõ, vừa chuyển tiền vừa đổi chỗ ở cho cô.
Dù rằng, anh ta bất chợt học được hòa nhã, nhưng không có chuyện thay đổi lớn đến thế. Huống hồ, từ đầu đến
cuối, cô không hề nói mình ở nhà Ngô Mẫn Mẫn.
Tịch La cong môi cười nghiền ngẫm. Gần mười một giờ khuya, cô gọi điện thoại đường dài.
Cùng lúc đó, hai mươi chiếc SUV đã xuất phát từ Phi Thành đến khu rừng biên giới Lào – Myanmar.
Tông Trạm mặc đồng phục tác chiến màu đen, treo bộ đàm bên hông, dựa vào lưng ghế nhắm mắt giả vờ ngủ.
Xe SUV vào những con hẻm xuyên suốt, lái ra khu dân cư, Hùng Trạch nhìn gương chiếu hậu và nói: “Thủ lĩnh,
những người khác trong tổ hành động liên hợp đã đến vùng giáp ranh Lào – Myanmar, theo tốc độ của chúng ta thì
bảy tiếng sau có thể hội họp với họ.
Tông Trạm điều chỉnh tư thế ngồi, thở dài: “Bảo họ ở yên chờ lệnh”
Hùng Trạch đáp, rẽ lái vào đường cao tốc, ánh mắt chợt lóe, như muốn nói lại thôi.
Tông Trạm hé đuôi mắt: “Muốn nói gì nữa?”
“Thủ lĩnh” Hùng Trạch mím môi, vẻ mặt ngại ngùng: “Trước khi tôi xuất phát, có nghe ông cụ nói chuyện với ông
cụ Đoan. Anh đã gửi thư yêu cầu giải ngũ?”
Tông Trạm nghiêng đầu nhìn bóng đêm: “Phải, nên giải ngũ từ hai năm trước rồi.”
“Thủ lĩnh, binh đội 318 do một tay anh dẫn dắt, chúng tôi.”
Không chờ Hùng Trạch nói hết lời, Tông Trạm lại nhắm mắt: “Lo lái xe đi.”
Hai ngày sau, Tịch La ở Nappyidaw Myanmar sắp bùng nổ tới nơi.
Sáu giờ sáng, cô mặc vest ngồi trong phòng khách sạn gọi video với Bạch Viêm.
Màn hình bên kia tối om, Bạch Viêm vẫn chưa tỉnh ngủ, cũng không bật đèn: “Cần tôi dạy có cách làm người
không?”
Tịch La vén tóc mai, cười lạnh: “Tôi hỏi anh một chuyện, lần này anh sai tôi đi bàn chuyện làm ăn đúng không?”
“Cô đang nói nhảm gì đấy?”
Tịch La hừ lạnh: “Chỉ cần tôi nắm được công việc này có thể về Phi Thành bất kỳ lúc nào đúng không?”

Bạch Viêm thò tay khỏi chặn xoa huyệt thái dương: “Đúng thế, còn muốn hỏi gì nữa không?”
“Hết rồi, anh ngủ tiếp đi.”
Tịch La kết thúc cuộc gọi, phủi tàn thuốc trên quần tây, đáy mắt dậy sóng.
Cô vẫn luôn điêu luyện trong chuyện bàn bạc mổi làm ăn. Nhưng người hợp tác lần này năm lần bảy lượt dùng
mọi cách làm khó cố.
Đã qua hai ngày rồi mà đàm phán không tiến triển gì cả. Nếu còn kéo dài nữa, theo tính toán của cô, chỉ ít phải cần
nửa tháng nữa.
Cô không thể chờ lâu như vậy, tâm trạng căng như dây đàn.
Nửa tiếng sau, Cổ Thần lê bước nặng nề đẩy cửa vào: “Chẳng phải chín giờ sáng mới đàm phán sao, sớm thế này
gọi tôi dậy làm gì?”
Cổ Thần đang ở Tỉnh bang da, đêm khuya hai hôm trước nhận được điện thoại của Tịch La, lập tức hăng hái chạy
tới Myanmar hóng hớt. Vì anh ta nghe nói, Lê Tiếu sắp đến rồi.
Tịch La đá bàn trà: “Ăn sáng đi rồi làm việc”
Cổ Thần vuốt mặt gục trên sofa: Ngủ không đủ giấc, không có sức..”
“Em trai tôi đang độc thân, anh thấy tôi giới thiệu nó cho Lạc Vũ có được không?” Tịch La uống ngụm sữa đậu
nành, vẻ trêu chọc.
Cổ Thần dang hai cánh tay, cố ra vẻ tươi tỉnh: “Cái giường của khách sạn này được đấy, ngủ dậy rồi tinh thần vực
dậy gấp trăm lần”
Tịch La ngó lơ anh ta. Hai người ăn sáng đơn giản, chưa đến bây giờ đã bắt đầu thao tác trên máy tính.
Phòng khách lớn như vậy, trong yên tĩnh có thể nghe được cả tiếng châm điếu thuốc.
Không lâu sau, Cố Thần gõ phím rồi chuyển màn hình cho Tịch La: “Vị trí xác định của họ có dịch chuyển, khoảng
năm trăm mét về phía Tây, khu vực này tiếp giáp với rừng rậm nguyên sinh, nếu muốn đi vào thì phải nhanh
chóng, nếu để họ tiến sâu thì e rằng sẽ mất tín hiệu”
Tịch La nhìn chằm chằm tín hiệu trên bản đồ, gập máy tính lại nói: “Anh chuẩn bị đi, chiều nay chúng ta qua thắng
đỏ”
“Nhanh vậy sao? Cô có chắc bàn xong nhiệm vụ hợp tác mà anh Viêm giao chứ?”
“Anh thấy.” Tịch La vừa nói vừa lấy túi xách, mở lớp ghép ra, móc một khẩu Desert Eagle màu đen: “Dùng cái này
bàn bạc được không?”

Cổ Thần: “..”
Được quá đi chứ, trừ khi đối phương không sợ chết.
Đúng vậy, giống như Cổ Thần nói, mới tám giờ sáng Tịch La đã đến công ty hợp tác.
Hội đồng quản trị của đối phương vẫn duy trì thái độ cứng rắn gạt bỏ mọi điều khoản hợp đồng.

Tịch La cũng không nóng vội,ngồi trên bàn đàm phán,thong thả móc khẩu Desert Eagle lên nòng rồi ném lên bàn:“Bạch Viêm bày
mưu báo các người làm khó tôi đúng không?Đã thế thì….nếu các vị ngồi đây mà chịu được uy lực của khẩu súng này thì các vị diễn
tiếp đi.”
“Cô Tịch,nơi này là Myanmar,cô.”
Tịch La bóp cò lên trần nhà.Tiếng súng làm mọi người hết hỗn.
Cô cười hỏi:“Ký hay không ký?”Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.