Siêu cấp cưng chiều tác giả Mạn Tây

Chương 1220



Các bạn đang đọc truyện  Siêu Cấp Cưng Chiều – Mạn Tây – Chương 1220 miễn phí tại truyenhayy.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!

****************************

Ai mà dám không ký?
Dù ông trùm Viêm Minh bảo họ cố ý kéo dài thời gian giữ Tịch La lại, nhưng anh ta đầu có nói sẽ ng1uy hiểm đến
tính mạng?
Cứ thế, Tịch La “bàn bạc” xong hợp đồng, hai mươi phút sau nghênh ngang rời đi.
Còn về0 thành viên hội đồng quản trị của công ty thì mặt xám như tro tàn nhìn vết đạn trên trần nhà, nhanh chóng
gọi điện báo cáo ch1o Bạch Viêm: “Bạch gia, chúng tôi đã rất cố gắng… nhưng cô M này thật sự khó giải quyết, anh
thông cảm giúp cho”
Bạ2ch Viêm chỉ ừ, nói những lời kinh người: “Cô ấy không giết người à?”
Thành viên hội đồng quản trị đều nảy sinh xúc độ6ng sống sót sau tai nạn muốn về quê làm ruộng.
Hai giờ chiều, xe Jeep lướt vùn vụt trên quốc lộ, Tịch La đích thân lá9i xe chở Cố Thần đến biên giới Lào – Myanmar.
Điện thoại trên bảng điều khiển rung lên, Cổ Thần rướn cổ nhìn thử, bảy cuộc gọi nhỡ đến từ lão đại của họ – Bạch
Viêm.
Cổ Thần nhìn qua, nhắc nhở: “Cô muốn tạo phán thật à, không nhận điện thoại của lão đại luôn?”
Tịch La cảm thấy sắp xếp đã ổn mới cầm điện thoại lên, bấm nhận máy: “Ai đấy?”
Bạch Viêm trầm ngâm, không vòng vo: “Muốn hỏi gì không?”
“Không có”
Bạch Viêm mím môi bất đắc dĩ: “Không muốn biết tung tích của Tông Trạm à?”
Giọng Tịch La lạnh lùng: “Hai người là cá mè một lứa, nếu tôi hỏi thì anh sẽ nói sao?”
“Anh ta đang làm nhiệm vụ ở biên giới Lào – Myanmar, sợ cô dính vào sẽ gặp nguy hiểm”
Tịch La siết vô lăng, đen mặt hỏi: “Điện thoại của anh ấy đang ở trong tay ai?”
“Tiểu Thìn.”

Tịch La cười lạnh: “Anh bảo mười hai con giáp học chữ Hán nhiều một chút, tôi cúp đây?
Cổ Thần siết dây an toàn, bật ngón cái trước mặt Tịch La: “Chị La ngầu thật!”
Chống đối lão đại ra mặt như thế, Lê Tiếu hàng đầu, chị La thứ hai.
Tịch La hất móng vuốt của anh ta ra, đạp lún chân ga, tốc độ xe vượt quá 100km/h.
Nhắc đến chuyện này, cô giận không có chỗ trút.
Hai ngày nay, cô gọi điện cho Tông Trạm nhưng gã đàn ông chó má kia không bắt máy.
Trước đó Tịch La cũng không nghi ngờ, nhưng quá nhiều lần bỗng trở nên khác thường.
Tông Trạm không nhận điện thoại, cũng không gọi lại, nhưng vẫn gửi tin nhắn thoại.
Ngày thứ nhất, Tịch La gõ chữ hỏi anh ta: Eo anh sao rồi?
Tông Trạm dùng giọng nói trả lời: Đỡ hơn rồi, vẫn còn hơi đau.
Đây là trao đổi bình thường, chẳng có vấn đề gì, nhưng giọng nói có lẫn tạp âm, Tịch La những tưởng do tín hiệu
kém.
Sau đó, cô bận rộn chuyện hợp tác, không có thời gian để ý những chuyện nhỏ nhặt này.
Cho đến hôm qua, Tịch La có linh cảm, nên nhắn WeChat cho Tông Trạm: Hôm qua không gọi điện thoại cho tôi, có
phải anh không muốn gia hạn dịch vụ nữa?
Tông Trạm gửi tin nhắn thoại: Bao giờ về? Ngoại trừ cơm chiên ra, Bạch Viêm không biết nấu món khác à?
Tuy tin nhắn này hỏi một đằng trả lời một nẻo, nhưng cách nói như vậy vẫn phù hợp với tác phong của chó săn.
Tịch La kìm nén nghi ngờ, lại gõ mấy chữ Phải kéo dài thêm mấy hôm nữa, nhớ tối rồi?
Tông Trạm gửi tin nhắn thoại: Ông đây chưa từng ăn cơm chiên xanh lè như vậy.
Ừm… đúng là khác thường.
Tịch La tung chiêu lớn: Anh muốn tôi “bao” một năm hay là cả đời.
Ba phút sau, cuối cùng đối phương cũng gõ tin nhắn gửi qua: Túi gì? Hãng nào thế?
Chữ nhãn hiệu còn sai chính tả.
Đến đây, Tịch La đã quá hiểu, WeChat của Tông Trạm do người khác xử lý. Mà những tin nhắn thoại lẫn tạp âm hết
tám phần là do kết quả của việc thu âm sẵn.
Tịch La lục lại lịch sử trò chuyện hai hôm nay giữa mình với Tông Trạm, nhanh chóng xoa tin nhắn cũ, thay bằng
lời kết: Tông Trạm, bà đây không bao nuôi anh nữa, hủy hợp đồng đi.

WeChat lại gửi đến tin nhắn thoại lẫn tạp âm: Tịch La, nhớ về sớm, tôi nhớ em.
Tịch La có thể khẳng định, sổ tin nhắn thoại này đều do Tông Trạm đã ghi âm sẵn trước khi rời đi, có lẽ muốn nhân
cơ hội để cô yên ổn ở Myanmar.
Nhưng, sau khi nhận ra được sự khác thường, số tin nhắn thoại này vẫn không thể hóa giải sự lo âu và tức tối của
Tịch La.
Đám Sài Ca đã làm mưa làm gió trên thế giới quá lâu rồi. Dù có nhóm hành động liên hợp ra tay cũng không phải
là việc có thể giải quyết một sớm một chiều.
Nếu là hai tuần trước, với tính cách của Tịch La, có lẽ cô sẽ không nhúng tay vào, thậm chí bàng quan ngồi không
hưởng lộc. Nhưng giờ thì không được, vì người đàn ông mà cô thích đã lên tiến tuyển.
Cùng lúc đó, ở rừng rậm nguyên sinh tiếp giáp Lào Myanmar, nhóm hành động tạo thành bởi hai trăm lính tiên
phong đóng quân ở hạ lưu sông nguyên sinh chưa khai thác.
Tông Trạm là quan chỉ huy đang kiểm tra bản đồ tọa độ trong lều bạt đơn sơ.
“Thủ lĩnh, nhóm người kia quá xảo quyệt, sáng nay chúng ta đi kiểm tra địa hình, đối phương dời một km về phía
Tây, xem ra muốn dụ chúng ta tiến sâu trong rừng cây.”
Tông Trạm chỉ hai ngón tay vào một vị trí trên bản đồ: “Ngày mai đi bộ đến đây, người do Lào Myanmar phái đến
sẽ tiếp ứng gần thác nước này”
“Được” Hùng Trạch nghiêm túc đáp: “Tôi sẽ đi truyền đạt.”
Thoáng chốc, Tông Trạm ra khỏi lều bạt, ngồi trên một gốc cây đổ, cúi đầu châm điếu thuốc.
Nhiệm vụ lần này có sự tham dự của ba nước, đề phòng lộ tin nên không ai mang theo dụng cụ truyền tin với bên
ngoài, chỉ có một thiết bị vệ tinh để liên lạc khẩn cấp.
Tông Trạm nhả khói, dõi mắt nhìn rừng cây rậm rạp, tiếng côn trùng và tiếng chim văng vẳng, cảm giác cô đơn đột
ngột nảy sinh.
Anh ta rất nhớ Tịch La, nhưng là quan chỉ huy, không thể phá hỏng quân luật, nên không thể liên lạc với đối
phương được.
Tông Trạm nhìn nắng chiều nghiêng rơi trên tầng lá, nghĩ đến Tịch La, trên gương mặt nghiêm nghị bỗng hiện ý
cười nhạt.
“Tít tít..”
Thoáng chốc, bộ đàm bên hông vang tiếng, thoáng chóng có người báo: “Thủ lĩnh, vị trí mười giờ có mai phục, cẩn
thận.”
Tiếng súng vang lên sau đó, rừng rậm nguyên sinh ngủ say nhiều năm xảy ra trận ẩu đả sống mới trong đêm nay.

Nửa đêm, lối vào rừng cây biên giới Lào – Myanmar, một chiếc Jeep dùng trước bãi cỏ.
Tịch La mặc đồng phục tác chiến xanh ô liu, đội nón lưỡi trai, xuống xe mở cốp sau, bên trong là các trang bị rất tân
tiến.
Cổ Thần vẫn còn đang ngày người, bước chân như đang đi trên mây đến cạnh Tịch La, nhìn cô chằm chằm: “Có
phải cô có bí mật gì không?”
“Anh cũng nói là bí mật rồi, còn dám hỏi à?” Tịch La ném một khẩu súng cho Cổ Thần rồi bắt đầu nhét băng đạn
vào túi đồng phục tác chiến: “Địa hình rừng cây rất rối loạn, lát nữa theo sau tôi, đừng có chạy lung tung”

Cổ Thần nhận súng,bắt chước nhét băng đạn vào túi:“Yên tâm,tôi đây cũng không phải phế vậy.”
Dù gì cũng đều là đồng bọn Viêm Minh,chẳng có ai hiền lành cá.
Sau khi chuẩn bị ổn thỏa,Tịch La bật điện thoại kiểm tra lại vị trí nhóm hành động liên hợp,chắc chắn phương hướng rồi bảo Cổ
Thần đuổi theo.
Ban đêm,rừng rậm nguyên sinh nguy cơ bốn bề,hai người mang theo nhiều trang bị tiến vào rừng sâu.Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.