Siêu cấp cưng chiều tác giả Mạn Tây

Chương 1233



Các bạn đang đọc truyện  Siêu Cấp Cưng Chiều – Mạn Tây – Chương 1233 miễn phí tại truyenhayy.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!

****************************

Bên kia, Lê Tiếu và Tịch La chậm rãi dạo quanh hồ nhân tạo sau tòa nhà, Lạc Vũ theo sát sau lưng họ làm phông
nền.
Tịch La móc thuốc1 lá trong túi ra, quay đầu gọi Lạc Vũ: “Thúy Anh, hút một điều không?”
“Không đâu.” Lạc Vũ cười gượng từ chối.
Tịch La cười0 xấu xa: “Đúng rồi, Cố Thần cũng đến, ở sân trước ấy.”
Lạc Vũ giả vờ lãng tai, đứng đó không nói gì.
Lê Tiếu nghiêng người 1dựa lan can bên cạnh, nhướng mày hỏi: “Anh ta đi cùng chị à?”
“Ừ.” Tịch La thành thạo bắn tàn thuốc: “Tên đó bị thương nghiêm trọng2 lắm, chắc phải cắt thôi.”
Lê Tiếu thờ ơ ngước mắt, nhìn thấy ánh mắt ranh mãnh của Tịch La thì mơ hồ nhận ra gì đó: “Lão Tô là bác6 sĩ
ngoại khoa.”
“Cậu ta trị được à?” Tịch La vô thức muốn ra hiệu bằng mắt với Lê Tiếu, những vật cát tường thông minh quá, nhìn
q9ua hồ nhân tạo, khẽ nói: “Có thể hỗ trợ cắt.”
Bên hồ gió mát thổi qua, yên ắng đến mức nghe được tiếng nước gợn.
Lạc Vũ đột ngột chìa tay ra: “Chị La, cho điếu thuốc.”
Tịch La ném gói thuốc qua, cười rạng rỡ: “Đủ không? Cốp sau của tôi còn ba gói đấy. Cưng đi lấy giúp chị đi?”
“Được.” Lạc Vũ xoay người rời đi.
Ba giây sau, Tịch La đá cỏ dại dưới chân, cười ầm lên: “Chị cũng biết cô ấy không nhịn nổi mà.”
Lê Tiếu đánh giá gương mặt cô, nói sâu xa: “Bị tóm rồi?”
“Cưng cũng nhìn ra à?” Tịch La vuốt lông mày: “Rõ ràng lắm sao?”
Lê Tiếu cong môi: “Không, thuận tiện hỏi thôi.”
Tịch La cười tủm tỉm véo má Lê Tiếu: “Con bé này nói chuyện vẫn bực mình như vậy.”
Lê Tiếu hất tay cô nàng ra, đổi đề tài: “Giải quyết mọi chuyện rồi?”

Tịch La thôi hút, thở dài: “Cho là thế đi, vẫn còn chuyện chưa xử lý xong, phải về Thủ đô mới được.”
“Người của Cục Tình báo đặc biệt ở trong nước, muốn thoát thân thành công không hề dễ như thế.”
“Đúng là không gì giấu được cưng.” Đáy mắt Tịch La tối sầm, sau đó bật cười: “Chị vẫn đang nghĩ cách.”
Lê Tiếu xoay người nhìn hồ nhân tạo, nhỏ giọng nhắc nhở: “Nghe nói anh Ba Tông trình đơn chuyển ngành.” Tịch
La chau mày nhìn chằm chằm cô như có điều suy nghĩ: “Cưng đang ám chỉ chuyện gì?”
Dựa vào hiểu biết của cô về Lê Tiếu, nhóc con này sẽ không nói chuyện không đầu không đuôi.
“Việc anh ấy chuyển ngành, biết đâu lại là thời cơ.”
Lê Tiếu chỉ nói đến đó, tin rằng Tịch La sẽ hiểu.
Có một số việc, người ngoài không thể nhúng tay, đặc biệt là thân phận của Tịch La, một khi gây rắc rối sẽ để lại
hậu họa về sau.
Tịch La nheo mắt đắn đo một lúc: “Có phải cùng biết nội tình gì không?”
Lê Tiếu liếc cô, cười nhạt: “Nếu em là chị, việc đầu tiên khi về Anh là đổi quốc tịch.”
Cùng lúc đó, Lạc Vũ xuyên qua hành lang dài sân trước, chạy thẳng đến ngoài bãi đỗ xe, ngay sau đó, và phải
“người tàn tật” Cố Thần: “Thúy Anh à…”
Lạc Vũ làm như không thấy anh ta, sải bước chuẩn bị đi lướt qua.
Cố Thần nhanh nhẹn chắn trước mặt cô ta: “Đi đâu thế? Đang nói chuyện với em mà?”
Lạc Vũ bị ép đứng lại, ngước mắt thì thấy ngay bằng vải trước ngực anh ta: “Cút ngay.”
Cố Thần hất cằm, nhìn đồ huấn luyện màu đen trên người cô ta: “Chậc, sao không mặc đồ nữ thế? Váy đỏ lần trước
em mặc… f*ck…”
Còn chưa nói hết, Lạc Vũ đã gạt chân Cố Thần ngã xuống: “Anh nói linh tinh nữa thử xem…”
Cố Thần nằm lăn ngửa trên đất, đau khổ nhắm mắt lại.
Hai tay của anh ta còn rúc trong bằng vải, thấp giọng lẩm bẩm: “Dù gì ông đây cũng là người đàn ông đầu tiên của
em, em đối xử với tôi thế này sao?”
Không nhắc đến chuyện này còn đỡ, vừa nhắc đến, Lạc Vũ đã xù lông.
Cô ta ngồi xổm xuống, níu cổ áo Cố Thần: “Anh còn dám…”
“Có gì mà không dám?” Cố Thần giãn chân mày, ngước mắt nhìn Lạc Vũ gần trong gang tấc: “Đầu tiên là em đánh
ngã tôi, sau đó lại đè tôi. Là người bị hại, tôi còn không thể nói sao?”

Lạc Vũ: “…”
Cô ta không tin, nhưng lại không có chứng cứ, vì đêm đó cô ta uống quá nhiều.
Cố Thần mượn sức Lạc Vũ ngồi dậy, lắc vai làm nũng: “Thúy Anh, đừng đánh mà, đỡ tôi dậy đã, đau tay.”
Lạc Vũ buông cổ áo anh ta, nhìn đôi tay quấn gạc: “Ngày mấy cắt cụt?”
Cố Thần: “Cắt gì?”
Lạc Vũ cười lạnh, vỗ lên bằng vải hai cái: “Cắt cụt tay rồi tôi đi thăm anh.”
Dứt lời, cô ta đứng dậy muốn đi, Cố Thần ôm ngực rên rỉ.
Anh ta đau thật, dù gì cũng rắc muối lên vết thương, rát cực kỳ. Lạc Vũ thoáng dừng chân, quay đầu nhìn bóng
người ngồi dưới đất, suy tính chừng một giây sau đó vẫn rời khỏi hành lang dài. Đúng là cô ta từng qua đêm với
Cố Thần, họ bất ngờ gặp nhau trong đợt nghỉ Tết. Nhưng thoáng phong lưu này không thể thay đổi thái độ của cô
ta với Cố Thần.
Bọn họ như nước với lửa, không thể hòa hợp.
Đêm đó, đoàn người ra ngoài dùng bữa.
Sảnh tiệc Phủ Tổng đốc Myanmar, người ngồi trước bàn tròn lớn.
Thương Dận ngồi bên cạnh Bạch Viêm, cúi đầu nghịch điện thoại của anh ta, thỉnh thoảng gặp vấn đề khó khăn thì
nghiêm túc cầm điện thoại nhờ cậu Bạch chỉ giáo.
Lê Tiếu và Thương Úc ngồi ghế đầu. Anh dựa lưng ghế nghịch đầu ngón tay cô, tuy không ai lên tiếng nhưng
khăng khít vô cùng.
Tông Trạm bóc hạt dưa cho Tịch La, bóc một hạt đút một hạt, giải thích hoàn hảo cho lòng quan tâm của chó trung
thành.
Chỉ có Cố Thần ngại ngùng treo cánh tay ngẩn người. Mấy phút sau, hổ trắng chạy loạn dưới bàn vẩy nước tiểu lần
hai bên chân anh ta.
Mười phút sau, thức ăn được dọn lên.
Cố Thần trông mong nhìn Lê Tiếu, mặc kệ cô có hiểu được hàm ý ngập trong đáy mắt mình hay không.
Thương Úc thong thả gắp thức ăn cho Lê Tiếu rồi ngước mắt lơ đãng nhìn Cố Thần: “Cậu đang nhìn gì?”
Cố Thần nghẹn ngang, vội nhìn xung quanh: “Căn phòng này được bài trí không tồi, rộng rãi lắm.”
F*ck, anh ta mải nghĩ làm sao để Huỳnh Thúy Anh đút cơm cho mình, quên mất Bố già Hắc Ưng.

May mà Lê Tiếu thân là đồng bọn Viêm Minh nhìn thấu ý đồ của anh ta. Khi thức ăn được dọn lên hết, cô ra hiệu về
phía Cố Thần: “Lạc Vũ, giúp giùm một chuyện?”

“Vâng,mợ.”Lạc Vũ gật đầu,vui vẻ đồngý.
Cố Thần lập tức thấy dễ chịu,sống lưng thẳng lên.
Tông Trạm ngồi đối diện bóc hạt dưa nhìn Cố Thần cười nhạt,nghiêng đầu trêu chọc:“Người của Viêm Minh đều giỏi thếà?”
Tịch La lắc chân:“Người khác thì em không biết,nhưng chắc chắn anh ta đang tìm chết,không tin thì anh nhìn xem.”Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.