Siêu cấp cưng chiều tác giả Mạn Tây

Chương 1242



Các bạn đang đọc truyện  Siêu Cấp Cưng Chiều – Mạn Tây – Chương 1242 miễn phí tại truyenhayy.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!

****************************

Hạ Tư Dư quan sát một lúc mới thôi, bắt đầu ngẩn người nhìn quýt trong đĩa trái cây.
Trông như ngẩn người những ánh mắt cô cứ nhìn qua n1gười đàn ông bên cạnh mình với ý đồ rõ ràng.
Đến khi mùi thơm rất thanh của quýt xộc đến, đi cùng với tiếng nhắc nhở của Vân Lệ, Hạ Tự 0Dự mới tỉnh táo lại.
Vân Lệ nói: “Đừng nhìn nữa, há miệng nào.”
Hạ Tư Dư cụp mắt thấy anh ta đưa một mái quýt đến, cố ý nũng nị1u tạo đà: “Ôi chao, sao có thể không biết xấu hổ
thế được.”
“Thế đừng ăn nữa.” Vân Lệ giả vờ rụt tay về, mỉm cười trêu chọc.
Hạ2 Tư Dư cúi đầu ngậm lấy múi quýt rồi giả vờ trừng anh ta giận dữ: “Mười năm như một, chẳng có tình thú gì
hết.”
Vân Lệ tiếp tục nhét ha6i múi quýt vào miệng cô: “Tình thú, ở phương diện nào nhỉ? Hử?”
Hạ Tư Dư không lên tiếng, lẳng lặng véo đùi anh ta: “Đút quýt thì lo đú9t đi, nói chuyện xấu xa gì thế.”
Vân Lệ nhìn vành tai hơi đỏ của Hạ Tử Dư, cười không nói gì.
Họ yêu nhau một năm ba tháng, không tính là quãng thời gian dài, nhưng vô cùng thân mật khắng khít.
Tình yêu của mỗi người không phải đều là vừa gặp đã thương. Có rất nhiều tình yêu đến từ lâu ngày sinh tình.
Vân Lệ đã yêu Hạ Tư Dư.
Theo từng ngày tháng sống chung, theo tháng năm cùng bầu bạn, yêu cô là kết cục đã định sẵn.
Bên kia, chỉ mới hai mươi phút, Tịch La đã lẳng lặng mò điếu thuốc, trốn trong một góc biệt thự, dựa tường phun
khói.
“Huỳnh Thúy Anh, em nói cho rõ ràng, có phải em không định chịu trách nhiệm không?”
Tịch La giật mình, dòng tai lắng nghe.
Qua một thoáng yên lặng, Lạc Vũ trầm giọng nói: “Chịu trách nhiệm cái gì? Đêm đó…”
“Em lại tính nói đêm đó không hề xảy ra chuyện gì đúng không?” Cố Thần bực tức chỉ trích: “Dù gì em cũng là

Viêm Minh Q, dám làm nhưng không dám nhận? Nếu em không ngủ với tôi thì máu trên giường là sao hả? Máu
muỗi à?”
Tịch La thoáng trầm ngâm, xem ra Cố Thần ở phía dưới?
Ngay sau đó, giọng Lạc Vũ âm u nói: “Anh muốn bao nhiêu, ra giá đi!”
Cố Thần hít một hơi sâu, chỉ vào Lạc Vũ mãi không lên tiếng.
Tịch La mím môi. Quả nhiên là Lạc Vũ mà cô biết, thân con gái nhưng trái tim đàn ông.
“Chẳng phải nói muốn cai thuốc sao?” Giọng nói khẽ khàng của Lê Tiếu truyền đến từ phía sau.
Tịch La quay đầu, búng tàn thuốc: “Đâu có dễ thể được, phải từ từ.”
Đúng là cô đã đồng ý sẽ cai thuốc với Tông Trạm, vì sau khi kết hôn phải chuẩn bị mang thai. Nhưng đã nghiện
thuốc rồi, dù muốn cai cũng phải từ từ.
Tịch La hút thêm một hơi rồi dập tắt điếu thuốc: “Đến tìm chị sao?”
Lê Tiếu đút một tay vào túi, tựa vai lên tường: “Chị đổi quốc tịch lại rồi?”
“Vẫn đang trong quá trình xem xét.” Tịch La nghiêng người đối mặt với cô rồi nói: “Có thể chủ ý cưng đưa cho chị
có tác dụng thật, nên bên kia không tìm chị nữa, hơn nữa cũng không giao nhiệm vụ, chắc từ bỏ chị thật rồi.”
Lê Tiếu ngước mắt: “Chị không hỏi anh Ba sao?”
“Không, chị tính không để anh ấy dính vào…” Tịch La chưa nói hết lời, ánh mắt đã khựng lại: “Nhóc con, đây là lần
thứ hai cưng hỏi chị chuyện này. Sao thế, có phải cùng đã biết gì không?”
“Cũng không ngốc lắm.”
Tịch La liếc cô, ngẩng đầu nói: “Chị không muốn tự tra đầu, cưng nói thẳng đi, nếu không đừng trách chị trộm mất
con đấy.”
Với tính cách của Lê Tiếu, rất ít khi xen vào việc của người khác. Nhưng với thân phận nhạy cảm của Tịch La, cộng
thêm những nỗ lực không muốn ai biết, Lê Tiếu vẫn muốn nhắc nhở một phen.
Lê Tiếu nói: “Đúng như chị nghĩ, họ từ bỏ chị rồi.”
Tịch La cảm thấy đây là điều không thể, thậm chí còn khó lòng tưởng tượng. Nhưng cô biết rõ, Lê Tiếu chưa từng
nói dối.
Có lẽ nhìn thấu nghi ngờ của Tịch La, Lê Tiếu công khai một câu: “Liên quan đến con đường làm quan của anh Ba
và nhà họ Tông.”
Đều là người thông minh, Tịch La hiểu rõ ngay lập tức.

Tông Trạm cũng như cả nhà họ Tông, nhường lại con đường làm quan và quyền hành quân đội để đổi lại Tịch La
được thoát lui ổn thỏa.
Thân phận gián điệp, mãi mãi không thể lộ ra. Mà người thoái lui ổn thỏa, vốn chẳng được mấy ai.
Tịch La đỏ mắt ngẩng đầu, bên tại là lời cảm khái của Lê Tiếu: “Anh Ba Tông đáng giá để chị đổi quốc tịch đấy.”
Đúng vậy, Tông Trạm đáng giá, đáng giá lắm.
Tịch La chưa từng cảm thấy mình may mắn như thế, gặp được Tông Trạm, và yêu người đàn ông đã bằng lòng vì cô
mà vứt bỏ công danh lợi lộc.
Mười lăm tháng Sáu, hôn lễ hai họ Tông – Tịch tổ chức đúng hạn ở Thủ đô.
Bạn bè khách khứa từ bốn phương tám hương tề tựu ở khách sạn lớn, chúc phúc cho đôi vợ chồng.
Đây là hôn lễ oanh động khắp Thủ đô, chủ yếu vì danh tiếng khách mời quá vang dội.
Vợ chồng bá chủ Nam Dương Thương Thiếu Diễn, vợ chồng vua sòng bạc Nam Dương Hạ Sâm, vợ chồng nhà họ
Lê bậc nhất Nam Dương, vợ chồng Tổng Thư ký Nam Dương, công chúa và phò mã Myanmar, cậu Thẩm của Lục
Cục Tỉnh bang Ida, thiên kim của Công ty dược Hoàn Hạ, thương buôn đồ cổ nổi danh quốc tế, ông trùm vũ khí
biên giới Lê Tam, VV.
Người nào người nấy đều là tại to mặt lớn.
Huống hồ, nhà họ Tông của Thủ đô cũng xưng bá một phương.
Mười giờ sáng, năm mươi xe hoa đi theo dọc Nhị Hoàn lái về phía khách sạn lớn Thủ đô.
Khách khứa bên trong rối rít trông ngóng, muốn biết người phụ nữ bắt được Tam gia nhà họ Tông là thần thánh
phương nào.
Có người nói xuất thân của cô ta bình thường không mấy tên tuổi.
Cũng có người nói cô ta là thiên kim tiểu thư gia tộc nào đó.
Có người nhanh chóng cải chính trong hội trường: “Cô dâu không phải thiên kim tiểu thư, mà là danh môn thục
viện quý tộc Anh.”
Hai chữ quý tộc đủ khiến người ta nhìn bằng ánh mắt khác.
Mười giờ rưỡi, xe hoa đến hiện trường.
MC trên bục là Trần Diệp – rất có tiếng trong giới. Sau lời mở đầu khẳng khái, chú rể Tông Trạm được mời lên.
Sau lưng anh ta là phù rể Vân Lệ.
Chủ đề hôn lễ là màu xanh biển, vừa uyển chuyển vừa không khoa trương.

Mười giờ năm mươi tám phút, cùng với âm nhạc mời cô dâu lên bục, MC cao giọng: “Tiếp theo xin mời cô dâu xinh
đẹp nhất hôm nay của chúng ta xuất hiện.”
Cửa đôi chạm hoa phía trước từ từ mở ra, nhưng một màn đập vào mắt lại khiến không ít người xì xào bàn tán.
“Sao lại là áo cưới màu đen?”
“Khác thường quá, tôi chưa từng thấy ai mặc áo cưới màu đen cả.”

Dưới ánh đèn sáng rực toàn trường,Tịch La mặc áo cưới màu đen thêu chỉ vàng,chậm rãi đi về phía tình yêu của mình.
Ngay đầu lễ đài,Tông Trạm mặc vest đứng đó chìa tay ra với Tịch La,chờ đợi tình yêu của mình.
Sau đó,MC hỏi cô dâu:“Tại sao chị lại mặc áo cưới màu đen độc đáo như vậy?”
Tịch La nhìn người đàn ông trước mắt,đáp lại bằng giọng nói dịu dàng chưa từng có:“Tôi sốngởAnh từ nhỏ,về sau một đường
hướng Bắc gặp được anh Tông.Tôi mặc áo cưới màu đen vì muốn nói anh ấy biết:Anh Tông,em sẽ trung thành một đời,chết không
đổi thay.”Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.