Siêu cấp cưng chiều tác giả Mạn Tây

Chương 1251



Các bạn đang đọc truyện  Siêu Cấp Cưng Chiều – Mạn Tây – Chương 1251 miễn phí tại truyenhayy.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!

****************************

Lê Tam kìm nén tâm tư buồn bực rối rắm, nhìn Nam Hân: “Lần đầu tiên tôi nghe nói chia tay là lập lại trật tự.”
“Vậy anh cứ xem nh1ư tôi già mồm át lẽ phải.” Nam Hân xoa cổ tay, chậm rãi bước đi: “Muốn theo đuổi thì làm,
còn không muốn đừng miễn cưỡng, ai rời khỏi a0i cũng có thể sống tốt.”
Lúc trước, cô cảm thấy mình yêu Lê Thừa sâu đậm, có thể ở bên anh mà mặc kệ hậu quả.
Nhưng thời 1gian đã chứng minh, phụ nữ cũng có lòng tham, từ thân xác đến trái tim, từ một ngày đến một năm,
rồi đến cả đời, mong muốn sẽ càng lúc 2càng nhiều.
Nếu Lê Thừa không thể cho, cô thà nhịn đau từ bỏ tình yêu, vẫn tốt hơn không ngừng tự oán trách mình.
Nam Hân6 đi càng lúc càng xa dưới cái nắng gắt, vẫn là người phụ nữ rực rỡ như xuân, mạnh mẽ vang dội như
trong ấn tượng, nhưng bỗng dưng Lê Ta9m không hiểu được cô.
Cũng chỉ là chuyện nam nữ, có cần phải làm căng đến vậy không?
Không lâu sau, Lê Tam chuẩn bị về phủ, cần thời gian để suy xét những lời Nam Hân nói.
Nhưng một giây trước khi xoay người, quán bowling phía bên phải có một bóng người từ từ bước ra, mặc sơ mi
trắng và quần tây tối màu, dáng người cao gầy, nhìn qua từ một khoảng cách vừa phải.
Người ấy dùng ngón giữa đỡ gọng kính, ánh mắt khinh miệt và khiêu khích.
“Ai đấy?” Lê Tam vuốt cằm, ngẩng đầu nhìn phía trước.
A Thụy nhìn quanh: “À, là trợ lý của chị Nam, tên Tiểu Bạch.”
Thật sự rất giống một tên ăn bám phụ nữ.
Lê Tam quan sát mấy giây, tận mắt thấy Bạch Thuyền đi đến cạnh Nam Hân, sau đó kéo cổ tay cô kiểm tra tỉ mỉ.
Hành động này thân mật biết bao.
Lê Tâm không thể miêu tả tâm trạng hiện giờ, vừa giống châm chọc lại vừa như không vui, trên tất cả là căm phẫn
khó thốt nên lời.
Xem xem, người phụ nữ này sống tốt cỡ nào, chẳng những tuyển được trợ lý nam, mà quán bowling cũng chất
chồng hoa tươi.

Lê Tam đen mặt xoay người lên xe, chui vào hàng ghế sau rồi móc một điếu thuốc ra hút.
A Thụy cứ nhìn kính chiếu hậu, nhịn cả buổi mới thử thăm dò: “Tam gia, anh cãi nhau với chị Nam à?”
Anh tức giận cười lạnh: “Con mắt nào của cậu thấy chúng tôi cãi nhau?”
“Không thấy thật, nhưng tôi thấy dạo này chị Nam là lạ.”
“Chà.” Lê Tam cong môi: “Đến cả cậu cũng thấy khác thường, nhưng cô ấy lại quyết không thừa nhận.”
A Thụy lúng túng hắng giọng: “Tam gia, không phải tôi chê chị Nam khác thường, mà là trước giờ chị ấy không
nhận hoa người khác tặng, cả mấy bữa tiệc từ phía hợp tác, nếu đây được thì đấy, nhưng giờ anh thấy đấy…”
Lê Tam nheo mắt, ngước mắt nhìn kính chiếu hậu: “Lúc trước cũng có người tặng hoa cho cô ấy?”
“Đúng vậy, nhiều lắm.” A Thụy vừa nói vừa dùng một tay khua loạn: “Lần khoa trương nhất mà tôi từng thấy là có
người tặng cả tường hoa hình trái tim xếp chín nghìn chín trăm đóa hồng, vô cùng xem trọng.”
Lê Tam nghèn nghẹn, kín đáo nhìn ra ngoài cửa: “Ai tặng?”
“Chuyện đó thì tôi không biết. Tôi thấy, dù sao chị Nam cũng là người đẹp nhất biên giới, số người theo đuổi đếm
cũng không xuể, tặng hoa thì có là gì. Tôi còn từng thấy người ta tặng du thuyền nhà cửa nữa.”
Lê Tam dần không thở nỗi, muốn kéo cổ áo cho thoáng, chạm tay mới phát hiện cổ áo vốn mở rộng.
Anh chưa từng nghe đến những chuyện này.
Nam Hân là… người đẹp nhất biên giới sao?
Anh không biết thật.
Lại qua ba ngày.
Nam Hân và Lê Thừa giống như hai đường thẳng song song, bận rộn trong công xưởng của mình, không hề liên lạc
hay gặp mặt.
Cuối tuần, mười giờ sáng.
Nam Hân và Bạch Thuyền chơi bowling. Là trợ lý, bình thường Bạch Thuyền rất ít nói, nhưng khi cần lên tiếng sẽ
vào thẳng chủ đề.
“Chị Nam, sao chị lại thích chơi bowling?”
Nam Hân tao nhã ném bóng, lau mồ hôi, cười nói: “Chắc kiếp trước tôi là một trái bóng.” Bạch Thuyền: “…”
Bóng vào đường băng, mười bị ngã hết.
Đúng lúc này có tiếng gõ cửa Bạch Thuyền tiến đến mở cửa nghe hết lời trình bày của đối phương bèn quay đầu

nói: “Chị Nam, có đơn hàng ở cổng công xưởng, cần chị đích thân ký nhận.”
“Đơn hàng gì?”
Bạch Thuyền nhìn bảo vệ ngoài cửa: “Anh ta cũng không biết, hàng bị che lại, nghe nói lớn lắm, muốn tôi đi xem
với chị không?”
Nam Hân thả bóng xuống mất kiên nhẫn, cầm khăn lông vòng qua cổ: “Phiền quá.”
Không lâu sau, mấy người đi đến ngoài cổng sắt công xưởng, Nam Hân ngước mắt chỉ thấy một chiếc xe vận tải
dừng bên đường.
Tài xế mở cửa thùng hàng, đưa giấy ký nhận cho Nam Hân: “Cô Nam, phiền cô ký nhận trước, sau đó cho người
bắt đầu dỡ hàng.”
Nam Hân ký tên, ngửa đầu nhìn món hàng trong tấm vải đỏ: “Đó là gì?”
Tài xế hậm hực: “Cô tự xem thì hơn.”
Bạch Thuyền ngửa đầu quan sát mấy lần: “Giống như một phông nền.”
Nam Hân ném khăn lông: “Cậu vén tấm vải đỏ lên.”
Bạch Thuyền nhanh nhẹn nhảy lên thùng hàng, kéo tấm vải đỏ xuống.
Tường hồng hình trái tim.
Xung quanh là hoa hồng đỏ, chính giữa là hồng trắng bó thành hình trái tim, trên đó còn có một tấm danh thiếp.
Tài xế mở danh thiếp, đọc lời người gửi muốn chuyển đạt: “Một vạn lẻ một đóa hoa hồng, em là người tôi tìm được
giữa vạn dặm.”
Nam Hân thản nhiên bĩu môi: “Đưa tôi xem thử.”
Đàn ông bây giờ đừng khoa trương như thế được không, cứ hở ra lại tặng hoa, thà đưa tiền luôn cho cô còn hơn.
Bạch Thuyền cúi người đưa danh thiếp, Nam Hân mở ra xem: “Ồ, có tiền đồ.”
Tường hoa là của Lê Tam tặng.
Tạm thời không bàn đến lãng mạn, điều khiến Nam Hân ngạc nhiên là anh lại học chiêu này?
Thoáng chốc, Bạch Thuyền nhảy khỏi thùng hàng, câm nín xoa mũi: “Hoa rất tươi nhưng lại có mùi nước hoa chất
lượng kém.”
Nam Hân không tin, chui vào thùng hàng.
Ba giây sau, cô hắt hơi, nhảy xuống đất, xua tay với tài xế: “Anh chở đến bãi rác xử lý đi.”

“Vậy thì phải thêm tiền.”
Cứ thế, Lê Tam sai người chuẩn bị tường hoa cho Nam Hân, chẳng những không đạt được hiệu quả mà còn khiến
Nam Hân bỏ ra thêm ba trăm tiền phí xử lý rác thải.
Nhưng cô vẫn cho cái danh thiếp kia vào túi.
Cô tin số hoa tươi chất lượng kém này không phải Lê Tam chuẩn bị, nhưng chữ trên danh thiếp đúng là của anh.
[Em là người tôi tìm được giữa vạn dặm.]
Nam Hân suy đoán, hết tám phần anh đi tìm cứu viện bên ngoài. Nếu không, với cá tính của anh, đánh chết cũng
không viết ra được những lời như vậy.
Cùng lúc đó, Lê Tam gác chân lên bàn làm việc, uống bia sảng khoái.
A Thụy nhanh chóng đến báo cáo: “Tam gia, mua luôn tiệm hoa rồi, về sau hoa tươi của họ chỉ chuyên cung cấp cho
chị Nam.”

“Ờ,làm được lắm.”
AThụy xoa tay,cảm khái kích động:“Vẫn là Tứ gia quá ngầu,có thể nghĩ ra cách tốt như vậy.”
Lê Tam lắc mũi chân:“Tặng tường hoa chưa?”
“Tặng rồi.”AThụy gật đầu không ngừng:“Bọn tôi sợ không đủ thơm,còn cốýxịt thêm Cologne,chắc chắn chị Nam sẽ thích.”Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.