Siêu cấp cưng chiều tác giả Mạn Tây

Chương 1258



Các bạn đang đọc truyện  Siêu Cấp Cưng Chiều – Mạn Tây – Chương 1258 miễn phí tại truyenhayy.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!

****************************

Bên này, đám người Lê Tiếu đang bàn bạc ngày tháng mở lại sát hạch thì bên kia, Lê Tam bị Hạ Sâm lên lớp một
phen, một mình hút ba đi1ếu thuốc ở dưới lầu mới thông suốt.
Đến bữa trưa, Nam Hân vào phòng ăn, nhìn một lượt mới hỏi A Thụy: “Bạch Thuyền đâu?”
“Tôi đâu biết đâu chị Nam.” A Thụy ngây người nhìn quanh: “Sáng nay chúng tôi xử lý xong chuyện ở quốc lộ rồi
cùng về, không có1 thấy trợ lý Tiểu Bạch, chắc về công xưởng nhánh rồi.”
Nam Hân kéo ghế ngồi xuống, chống cằm trầm ngâm mấy giây: “Cậu dành t2hời gian ra đến công xưởng nhánh,
xem thử Bạch Thuyền có ở đó không.”
A Thụy không hiểu, nhưng vẫn đồng ý với yêu cầu của Na6m Hân.
Bạch Thuyền mất liên lạc, không gọi điện được, cũng không thấy bóng dáng ở công xưởng nhánh.
Cô hơi lo, sợ Bạ9ch Thuyền gặp sự cố gì.
Không lâu sau, Lê Tam xuất hiện trong phòng ăn.
Nam Hân không chú ý đến anh, vẫn còn nghĩ Bạch Thuyền đã đi đâu.
Cho đến khi đỉnh đầu phủ bóng râm, Nam Hân ngước mắt thấy Lê Tam đang cầm ba đóa hoa hồng vàng: “Có thời
gian thì tra thử ý nghĩa ba đóa hồng vàng.”
Nam Hân nhìn Lê Tam, chọt hoa: “Tặng tôi à?”
“Phải, chẳng phải em thích hoa hồng sao?” Lê Tam khom người ngồi xuống, đặt ba đóa hồng vào tay Nam Hân:
“Sau này sẽ tặng em mỗi ngày.”
Nam Hân cười, nhận lấy hoa, cúi đầu ngửi, được, không xịt thêm nước hoa.
Lê Tam thấy cô cười, vô thức nắm tay cô: “Em thích là được.”
“Anh… không sao đấy chứ?” Nam Hân co đầu ngón tay, thăm dò: “Đích thân tặng hoa cho tôi, không sợ thuộc hạ
của anh chê cười?”
Đang là giờ cao điểm dùng bữa, trong phòng rất đông người.
Lê Tam tặng hoa cho cô ngay trước mặt mọi người, nếu là lúc trước thì đây chỉ là chuyện nghìn lẻ một đêm.

“Tôi tặng hoa cho người phụ nữ của mình…” Lê Tam tỏ vẻ thiết diện vô tư, lạnh lùng nhìn quanh: “Tên nào dám
cười, cút ngay.”
Đám thuộc hạ đang hóng hớt trong phòng ăn lập tức cúi đầu lùa cơm.
Nam Hân đặt hoa hồng lên bàn, lướt điện thoại pha trò: “Xem ra cao nhân sau lưng anh giỏi đấy, có thể khiến anh
chủ động tặng hoa cho tôi. Liệu tôi có nên mời người ta một bữa bày tỏ cảm ơn?”
“Không cần, anh ta không xứng.”
Nam Hân cúi đầu nhập tra cứu, thản nhiên hỏi: “Có quân sự thật à? Ai đấy?”
Lê Tâm không trả lời câu hỏi này, giọng nói tối tăm: “Có là ai cũng chẳng quan trọng, về sau em từ từ cảm nhận.”
Nam Hân nhìn chữ viết hiện ra trong mục tra cứu, cười như không cười hỏi: “Ý nghĩa ba đóa hồng vàng là thứ anh
muốn tôi cảm nhận sao?”
Lê Tam nghiêng đầu: “Có đủ không?”
Nam Hân ném điện thoại lên bàn: “Quá đủ luôn ấy.”
Lê Tam chau mày, tiện thể liếc màn hình, phút chốc mắng mỏ.
Trên màn hình hiện lên một hàng chữ: Ý nghĩa ba đóa hồng vàng: chia tay, kết thúc một mối tình.
Lê Tam cầm hoa hồng trên bàn, ném xuống sàn dùng gót giày nghiền nát: “F*ck, lần này không tính, chiều nay tôi
tặng lại.”
Dứt lười, anh nốt một hơi nửa chai bia, bực bội quá!
Nam Hân nhìn hoa hồng bị nghiền thành bùn, vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười: “Anh lấy hoa hồng vàng ở đâu đó?”
Lê Tiếu vuốt cằm, trả lời thành thật: “Thấy trong phòng họp đấy.”
Nam Hân thoáng sửng sốt, sau đó chống trán bật cười: “Anh không biết lãng mạn thì ngừng lại đi… Tạm thời tôi
không đi.”
“Ừ.” Lê Tam trả lời lấy lệ, những gương mặt âm u vẫn lộ ra vẻ buồn bực.
Chuyện tình cảm như người uống nước.
Nam Hân theo Lê Thừa mười mấy năm, gần như nắm rõ thói quen tính nết của anh như lòng bàn tay.
Dù cô có mong đợi trai thẳng EQ thấp thay đổi, nhưng cũng chỉ mong đợi mà thôi, không thể cưỡng cầu.
Có lẽ cô đang chờ một sự rung động để tình yêu lại trào dâng mãnh liệt.
Buổi tối, Nam Hân cúi đầu nghịch điện thoại, tản bộ ở bãi tập.

Ánh sáng màn hình rọi lên mặt cô, lộ ra sầu lo.
Bạch Thuyền vẫn mất tích, không thấy ở công xưởng nhanh, điện thoại vẫn trong trạng thái tắt máy.
Nam Hân nhảy lên xà đơn, duỗi chân ngửa đầu ngắm trăng.
Bỗng dưng điện thoại reo, cô cúi đầu nhìn thử, vội bắt máy: “Chào bác gái.”
“Hân Hân à.” Trong điện thoại là giọng nói nhỏ nhẹ của Đoàn Thục Viện.
Nam Hân cười đáp: “Bác gái, là cháu đây.”
Đoàn Thục Viện thở dài: “Thằng Ba có đang ở cạnh cháu không?”
“Dạ không, anh ấy đang họp, nếu bác tìm anh ấy thì để cháu đi…”
“Nó không có ở đây thì được rồi, bác không có tìm nó.” Đoàn Thục Viện bĩu môi ghét bỏ: “Hân Hân, ngày Mười
bảy tháng sau cháu có rảnh không?”
“Chắc chắn rảnh ạ. Bác gái tìm cháu thì dù không có thời gian cháu cũng phải dành ra cho được.”
Đoàn Thục Viện vui vẻ cười nói: “Ôi chao, miệng con bé này ngọt quá. Vậy tháng sau cháu tranh thủ thời gian về
nhé, người nhà tụ tập, cháu cũng tham gia đi.”
Nam Hân hơi do dự: “Bác có nói với Lê Thừa chưa?”
“Nói với nó làm gì, nó về hay không ai quan tâm.” Đoàn Thục Viện hừ lạnh, dặn thêm: “Cháu đừng quên sắp xếp
thời gian nhé, bác cúp máy đây.”
Nam Hân không kịp từ chối, điện thoại đã ngắt kết nối.
Cô vuốt ve màn hình điện thoại, cau mày suy nghĩ ngày Mười bảy tháng Tám là ngày gì.
Những tiếng giễu cợt đột ngột truyền đến từ phía sau, cắt đứt dòng suy nghĩ của cô.
“Chẳng trách người ta đồn hoa hồng lửa biên giới có đến mấy khuôn mặt, đúng là trước mặt một kiểu, sau lưng
một kiểu.”
Nam Hân chẳng cần quay đầu cũng biết là ai đến: “Cô hâm mộ sao?”
Nhạc Nguyệt và những cô nàng cùng bọn đến, họ vòng qua xà đơn, vây Nam Hân ở giữa.
“Nam Hân, cô có gì đáng để hâm mộ? Dựa vào cơ thể đổi lấy thành tựu, bọn tôi không cười nhạo cô đã là tốt rồi, cô
còn không biết ngại nói bọn tôi hâm mộ cô?”
Nam Hân khinh thường nhìn Nhạc Nguyệt dưới xà đơn: “Cô cũng có thể dùng cơ thể đổi lấy, có cần tôi gọi lão đại
đến không?”

“Xùy…” Nhạc Nguyệt khoanh tay, lui ra sau mấy bước nhìn Nam Hân trên xà đơn: “Cô đúng là không biết xấu hổ,
có thể nói ra những lời này, chắc là chơi nhiều lần rồi nhỉ? Lão đại cũng không chê cô bẩn à?”
Nam Hân lắc cổ chân, nhướng mày bình tĩnh: “Tôi đề nghị cô nên đi hỏi lão đại.”

Nhiều người nói,thói đời luôn bất công với phụ nữ,nhưng bình thường,người làm khó phụ nữ lại chính là phụ nữ.
Chẳng hạn như trước mắt,họ không dám nói lung tung trước mặt Lê Tam,đành trút hết uất hận và khinh thường lên người Nam Hân.
Nhạc Nguyệt khinh miệt đạp xà đơn:“Nam Hân,cô đừng tưởng dựa vào quan hệ với Lê Tiếu là có thể độc chiếm lão đại.Trời cao
hoàng đế xa,cô ta không thể nào giúp cô mãi được.Thức thời tranh thủ chạy về công xưởng nhánh của cô đi,đừng có lẳng lơ trước
mặt lão đại mãi thế,khiến cho người ta chán ghét.”
Nam Hân không thèm đểý,giễu cợt thế này nghe nhiều đến nhàm tại rồi.Nhưng khi Nhạc Nguyệt nhắc đến Lê Tiếu,vẻ mặt cô lạnh
lùng:“Cô đây là đang nói tới Tiếu Tiếu?”Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.