Siêu cấp cưng chiều tác giả Mạn Tây

Chương 1276



Các bạn đang đọc truyện  Siêu Cấp Cưng Chiều – Mạn Tây – Chương 1276 miễn phí tại truyenhayy.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!

****************************

Hạ Sâm đã thắt ống dẫn tinh thật, nhưng người biết chuyện chỉ có Thương Úc. Dù là người bên gối như Doãn Mạt
cũng chỉ nhận ra manh mối khi sắp
<1br>kết thúc giai đoạn cho con bú.
Thương Úc yên lặng một lúc lâu, khi Hạ Sâm cho rằng anh sẽ không tiếp lời, thì anh lại trầm giọng nói: “T0ôi sẽ cân
nhắc.”
Hạ Sâm cong môi cười nhạt: “Vậy cậu tranh thủ đi, chuyện này nên sớm một chút.”
Sâu trong rừng cây, Lê Tiếu và Doã1n Mạt cộng thêm phần hỗ trợ Thương Dận đã hợp tác giải quyết bảy mươi lăm
người. Loại được thêm năm người sẽ thông qua sát hạch.
Đồng hồ đã2 chỉ mười một giờ đêm, Thương Dận nằm trong lòng Lê Tiếu thỉnh thoảng che miệng ngáp, hổ trắng
cũng nằm lim dim dưới tán cây.
Doãn Mạt đã s6át hạch cả ngày cũng rất mệt. Nhưng thắng lợi đã ở ngay trước mặt, cô cố vực dậy tinh thần, đề
nghị: “Tiếu Tiếu, mọi người chờ ở đây…”
“C9ẩn thận.”
Trong thoáng chốc, một tay Lê Tiếu ôm Thương Dận, tay kia nhanh chóng đẩy khuỷu tay Doãn Mạt. Đạn giấy trượt
qua cánh tay Doãn Mạt, đập vào thân cây phía sau. Nếu không nhờ Lê Tiếu ra tay, có lẽ đạn giấy sẽ phá vỡ điểm ký
hiệu trên vai cô.
Mấy người nhìn thân cây, đồng thời quay đầu nhìn hướng đạn giấy bắn ra.
Lê Tiếu phản ứng nhanh nhạy giơ súng lên ngắm, dù ôm đứa bé trong lòng vẫn không ảnh hưởng tốc độ ra tay của
cô.
Đạn giấy bay qua khe hở thân cây, giây kế tiếp, khói hồng tỏa ra cùng với tiếng kêu rên.
Doãn Mạt lau mồ hôi trên trán: “Nguy hiểm thật, còn bốn người.”
“Chị Hai, chị nghỉ ngơi đi.” Lê Tiếu ôm Thương Dận vừa đi vừa nói.
Doãn Mạt cắn môi kéo khuỷu tay Lê Tiếu: “Tiếu Tiếu, chị không mệt, đi chung đi.”
Lê Tiếu không lên tiếng, chỉ nhìn cô mấy giây bằng đôi mắt nai đen nhánh.
Thoáng chốc, Doãn Mạt buông tay, gật đầu trịnh trọng: “Được, được, được, vậy chị chờ mọi người ở đây.”

Lê Tiếu cong môi rồi nhìn hổ trắng lim dim dưới tán cây: “Tiểu Bạch.”
Hổ trắng miễn cưỡng ngóc đầu, lộn mèo trên đất, xoay người ngủ tiếp.
Lê Tiếu kéo dài giọng, âm đuôi khá nguy hiểm: “Dân – Bạch.”
“Grao!”
Hổ trắng đột ngột nhảy lên, ngoẹo đầu nhảy đến cạnh Lê Tiếu, cái đuôi cạ bắp chân cô lấy lòng. Có thể nói là vô
cùng thức thời.
“Mày ở lại bầu bạn với chị Hai.”
Hổ trắng thấp giọng gầm một tiếng, sau đó xoay người đi đến bên chân Doãn Mạt đứng ngay ngắn. Thương Dận
nằm trên vai Lê Tiếu cũng nhỏ giọng dặn dò: “Bạch Bạch, bảo vệ mẹ nuôi thật tốt nhé.”
Rừng cây đêm khuya vắng người, Lê Tiếu dẫn Thương Dận đến chỗ không người.
Cậu bé vô cùng tỉnh táo quan sát xung quanh, nhanh chóng nói bên tai Lê Tiếu: “Mẹ, hình như bên trái có người.”
Lê Tiếu dịu dàng hỏi lại: “Hướng mấy giờ?”
Bé Thương Dận ngẫm nghĩ mấy giây, chỉ tay: “Chín giờ bên trái.”
Ngay khi dứt lời, Lê Tiếu nghiêng người bắn đạn giấy, khói hồng lại nhuộm trời đêm trong rừng.
“Mẹ giỏi quá.”
Cậu bé đá chân vỗ tay khen ngợi trong lòng cô. Đôi mắt nai giống nhau như đúc của hai mẹ con hiện ý cười vui vẻ.
Lê Tiếu nói: “Tiếp tục.”
Thương Dận lập tức bụm miệng yên lặng.
Cứ thế, hai mẹ con qua lại trong rừng, cậu bé phụ trách quan sát, Lê Tiếu phụ trách “loại trừ” đối thủ. Hai người
phối hợp không chỉ được điểm nào.
Vừa qua mười hai giờ, bầu trời trong rừng vang lên tiếng nhắc nhở của Tả Đường: “Hai mợ, chúc mừng thông qua
hạng mục sát hạch thứ ba.”
Bé Thương Dận mở to mắt, lại hỏi: “Mẹ ơi, thắng rồi sao?”
“Thắng rồi.”
“Mẹ nuôi thì sao?”
“Cũng thế.”
Cậu bé cười toét miệng sau đó đặt tay bên mép nói: “Bạch Bạch mau đến đây, chúng ta thắng rồi.”
Thính giác của hổ trắng rất nhạy bén, nghe tiếng gọi kéo ống quần Doãn Mạt, ra hiệu cho cô đuổi theo.

Ngoài rừng cây, hai bóng người cao lớn đã chờ sẵn.
Đèn pha bật lên rọi sáng xung quanh như ban ngày.
Đến khi đám người Lê Tiếu từ từ ra khỏi rừng cây, Thương Úc dẫn đầu đi đến, Hạ Sâm theo sát phía sau.
Chỉ một quãng đường ngắn ngủi, Thương Dận đã ngủ trong ngực Lê Tiếu.
Thương Úc phủi lá rụng trên vai Lê Tiếu, ôm lấy cậu bé. Giây kế tiếp, lại kín đáo đưa con cho Hạ Sâm.
Thương Úc đỡ vai Lê Tiếu, cẩn thận quan sát mặt cô, xác nhận không có bị thương mới dịu dàng hỏi: “Mệt không?”
Lê Tiếu lắc đầu, hất cằm về phía Hạ Sâm: “Chân thằng bé bị thương.”
Thương Úc ôm cô, xoay người đi về phía nhà nghỉ phía sau: “Ừ, để anh xử lý.”
Hạ Sâm ôm cậu bé, mím môi câm nín, muốn mắng chửi lại sợ đánh thức Thương Dận.
Hắn cúi đầu nhìn gương mặt dính bẩn của cậu bé, lấy ngón cái lau mấy lượt: “Thật đáng thương, ba không thương
mẹ không yêu.”
“Ông xã, anh nhỏ tiếng thôi, đừng làm bé Ý tỉnh.” Doãn Mạt mệt mỏi vô cùng, chìa tay ra với cậu bé: “Để em ôm.”
Hạ Sâm nghiêng người tránh đi, cười lạnh nói: “Đàng hoàng lại, về nhà rồi tính sổ với em.”
Tuy là nói thế, hắn vẫn vòng một tay ôm lấy eo cô.
Ở phía sau, Tả Hiên và Tả Đường cười nhìn bóng lưng họ. Tuy tính cách của Đường chủ và anh Sâm khác biệt,
nhưng cách thức rải thức ăn cho chó thì y hệt.
Nói chung là mặc kệ người ta đồng ý hay không, thức ăn cho chó miễn phí vẫn ném vào mặt đều đều.
Hôm sau, Thương Dận tỉnh lại, dụi mắt ngồi dậy, cặp mắt thấy trên đầu gối quấn gạc, chợt thử thấy hơi đau nhưng
vẫn nhịn được.
Cậu bé nhìn quanh, thấy quần áo sạch sẽ trên giường, tự mặc đồ chỉnh tề rồi xuống giường.
Hành lang ngoài cửa, hổ trắng đang nằm liếm móng vuốt, nghe động tĩnh truyền đến từ cánh cửa bèn nhảy lên,
móng trước đụng mở cửa.
Cậu bé đang nhón chân nắm chốt cửa bất ngờ bị đè ngã, thậm chí còn lăn một vòng ra sau.
Hạ Sâm vừa khéo đi đến, liếc hổ trắng vồ móng vuốt trên đất, lại suy nghĩ một vấn đề: để hầm nó thì cần cái nồi lớn
bao nhiêu nhỉ?
Đối với Thương Dận mà nói, vết thương nhỏ bất ngờ thế này bình thường như cơm bữa.
Cậu bé xoa mông bò dậy, phủi bụi, ngửa đầu gọi: “Ba nuôi.”
Hạ Sâm đi đến xoa đầu cậu bé: “Ngã đau không?”

“Không sao ạ.” Cậu bé nắm quần tây của hắn: “Ba với mẹ con đâu?”
Hạ Sâm cúi người ôm cậu bé: “Đi nào, ba nuôi dẫn con đi tìm hai người họ.”

Tại phòng ăn dưới lầu,Lê Tiếu và Thương Úc đang ăn sáng,ởgiữa còn có một ghế trẻ con.
Hạ Sâm thả cậu bé xuống rồi nhìn Thương Úc:“Người của Tứ Đường về rồi?”
“Ừ.”Anh đặt trứng cuộn vào đĩa của Lê Tiếu:“Cóýkiến gì?”
Hạ Sâm ngồi xuống,cong môi ngả ngớn:“Sát hạch của Tứ Đường tính thêm anh vào.”Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.