Siêu cấp cưng chiều tác giả Mạn Tây

Chương 1278



Các bạn đang đọc truyện  Siêu Cấp Cưng Chiều – Mạn Tây – Chương 1278 miễn phí tại truyenhayy.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!

****************************

Hinh Tử Nam nghiến răng, nhấn nhá từng chữ: “Đây là hổ con mà tôi nuôi.”
Bầu không khí trong phòng yên ắng đến hồ1i hộp.
Mấy giây sau, Hạ Sâm nhướng mày: “Nó thừa nhận anh là ba nó à?”
Đúng ngay lúc này, Thương Úc đẩy 0cửa vào, nhận ra bầu không khí khác thường bèn hỏi: “Đã có chuyện gì?”
Bé Thương Dận chạy đến chỗ hổ trắng, ôm l1ấy cổ nó: “Ba, chú kỳ lạ muốn cướp Bạch Bạch.”
Thương Úc kín đáo nhìn Hình Tử Nam: “Anh?”
Hình Tử Nam si2ết chặt tay vịn, không chịu nổi cảm giác bức bách đến từ anh: “Con hổ trắng này là Bạch Viêm đưa
đúng không?”
Th6ương Úc ngó lơ, bước đến cạnh Thương Dận, xoa đầu cậu bé như an ủi: “Đồ của mình phải tự biết giữ.”
Dứt lời, Thư9ơng Úc nhìn Tả Hiên, người kia hiểu ý đưa một khẩu súng cho Tiểu Dận gia của họ.
Hình Tử Nam tận mắt chứng kiến cậu bé thành thạo lên nòng súng, một tay ôm đầu hổ, tay kia như nhắm nòng
súng ngay… chân hắn.
Cmn!
Qua dò hỏi của Hạ Sâm, mọi người mới rõ ngọn nguồn.
Hổ trắng đúng là báu vật thu hoạch bất ngờ của Hình Tử Nam, nhưng được hắn mới ôm về chưa đến ba ngày đã bị
trộm đi.
Người trộm là Bạch Viêm.
Chẳng những thế, tên khốn Bạch Viêm kia còn nói với hắn, hổ trắng bị chó vàng ở sân sau Phi Thành cắn chết rồi.
Đương nhiên, dù Hình Tử Nam bực bội cỡ nào cũng chẳng dám đòi lại loài hổ trắng Bengal dị chủng này. Ai dám
tranh thú cưng với con trai của Thương Thiếu Diễn chứ!
Chín giờ rưỡi tối, hơn bảy tiếng đồng hồ sau, Lê Tiếu vẫn đang chỉnh sửa mã máy tính trong phòng thông tin.
Còn chưa đến một tiếng là hết thời gian quy định.

Tuy Hình Tử Nam tham dự thay thế Đường chủ Tứ Đường, nhưng vẫn rất phục nghị lực và sức chịu đựng của cô.
Thương Úc đứng ngoài phòng, chắp tay nhìn cô đã mỏi mệt qua kính thủy tinh, không hề quấy rầy, dùng cách thức
này để bầu bạn với cô.
“Thiếu Diễn, đủ rồi đấy.” Hạ Sâm đút một tay vào túi, đi đến cạnh anh: “Để em dâu kết thúc đi. Sát hạch chỉ là hình
thức, dù cô ấy không thông qua, tài nguyên Ám Đường vẫn sẽ để cô ấy sử dụng, cần gì phải thế.”
Sâu trong đáy mắt Thương Úc là sự dịu dàng: “Cô ấy sẽ thông qua.”
Hạ Sâm bóp huyệt Thái dương, mím môi lắc đầu: “Anh chịu đấy, hai đứa thật xứng đôi.”
Hai người đang trò chuyện thì Lê Tiếu đã ngồi suốt bảy tiếng cuối cùng cũng dựa lưng ra ghế ấn phím enter như
trút được gánh nặng.
Cô nghiêng đầu, đáy mắt hiện ý cười. Thương Úc lập tức đi về phía cô.
Trong phòng thông tin, anh chống bàn cúi người, tay kia đỡ gáy cô: “Đi ăn chứ?”
Lê Tiếu nghiêng đầu gối lên khuỷu tay Thương Úc, hơi híp mắt: “Không ăn, buồn ngủ.”
Anh mím môi nhưng không nói gì, cúi người bố ngang cô lên, rời khỏi phòng thông tin như chốn không người.
Màn hình hệ thống AI hiện lên ký tự thông qua màu xanh.
Các nhân viên thông tin AI phụ trách giám khảo nhìn nhau như thật.
Thật ra từ lâu đã không còn ai dám xem thường Lê Tiếu nữa. Có lẽ vì cô dùng cách thức đơn giản và thô bạo nhất,
bằng sức của cá nhân chứng minh bản lĩnh của mình.
Đêm dày, Thương Úc canh giữ ở mép giường, cầm bịt mắt đã nóng lên đặt lên đôi mắt Lê Tiếu đã ngủ say.
Sống lưng anh cao ngất, vẫn là bá chủ Nam Dương ngang ngược bất kham, nhưng nhờ thời gian lắng đọng, khí
chất càng chững chạc hơn, chỉ có sự cưng chiều Lê Tiếu là không hề giảm.
Qua hai ngày nghỉ ngơi, Lê Tiếu thuận lợi tiến hành hạng mục sát hạch cuối cùng của Tứ Đường.
Đường chủ Tứ Đường tự chủ yêu cầu.
Nhưng vì Hình Tử Nam thay mặt tham dự nên chín giờ rưỡi sáng, hắn đứng ở bãi tập đỉnh núi nói lời kinh người:
“Hạng sát hạch cuối cùng, cô tỷ thí với Đường chủ, thắng cậu ta thì qua.”
Bãi tập yên lặng như tờ.
Hình Tử Nam cố ý.
Không cần biết là hắn muốn báo thù cô nổ hang ổ năm xưa, hay là oán hận bị cướp hổ trắng. Tóm lại, hắn dựa vào
đặc quyền để hóng hớt

Nghĩ đến chuyện cặp vợ chồng nổi tiếng trong và ngoài nước đánh nhau, nghĩ thôi đã thấy phấn khởi.
Cách đó không xa, Hạ Sâm kẹp điếu thuốc nhìn Hình Tử Nam: “Người anh em, dũng cảm lắm, chọn bia mộ cho
mình đi thôi.”
Hình Tử Nam chống hông, mặc kệ sự chế giễu của Hạ Sâm, hất cằm về phía Lê Tiếu: “Có dám không?”
Lê Tiếu nhìn Thương Úc, cong môi sâu xa: “Tôi từ…”
“Yeah, mẹ lại thắng rồi!”
Tiếng reo lên vui mừng của Thương Dận ngắt lời cô.
Mọi người quay đầy nhìn, thấy cậu bé kéo tại hổ trắng ngọt ngào cười nói: “Ba đã nói, ở nhà thì mẹ lợi hại nhất.”
Hình Tử Nam vừa nhìn thấy hổ trắng đã thấy nghẹn họng, vẻ mặt tàn bạo muốn dọa cậu bé: “Trẻ con đừng ăn nói
lung tung, ở đây không phải nhà cháu.”
Thương Dận kéo hổ trắng về phía trước, ngây ngô nói: “Nơi nào có ba mẹ, nơi đó là nhà cháu.”
Hình Tử Nam muốn tranh cãi với cậu bé thêm mấy câu, nhưng ngẫm lại, hắn tranh cãi với trẻ con làm gì?
Hắn đắc ý nhìn Lê Tiếu, lại nói với Thương Úc: “Trước khi tôi đến, anh ta nói đề tự chủ của hạng mục thứ tư cho tôi
tự ra, dù cậu là Đường chủ cũng không thể phá hỏng quy tắc đúng không?”
Thương Úc ngước mắt nhìn hắn: “Đến cả quy tắc cũng không thể phá thì làm Đường chủ làm gì?”
Hình Tử Nam: “???”
Lê Tiếu dựa vào Thương Úc: “Làm vậy có ổn không?”
Anh cụp mắt: “Không vấn đề gì.”
“Vậy được.” Lê Tiếu cầm tay anh, nhướng mày nói: “Cảm ơn.”
Hình Tử Nam: “???”
Thế là… xong rồi à?
Hắn tính toán đề tự chủ cả buổi, sau cùng bị đôi vợ chồng này qua cửa bằng mấy câu?
Hình Tử Nam mỉm cười bất đắc dĩ: “Chẳng trách anh ta muốn từ chức, chắc chắn là không chịu nổi hai người.”
Thương Úc nhìn hắn: “Nói lại với anh ta, không có lý do thì không thể từ chức.”
“Xem ra anh ta tính sai rồi.”

Buổi chiều, Hình Tử Nam rời khỏi Nam Dương.

Lê Tiếu thắng được hạng mục cuối cùng,cũng không có cảm giác thành tựu gì,chỉ là hoàn thành chuyện đã hứa hẹn trước đó mà
thôi.
Mặt trời ngả về tây,đám người Thương Úc ngồi trực thăng bay về biệt thự Nam Dương.
Dường như bé Thương Dận rất thích nơi này,buổi tối còn năn ại Lê Tiếu ngủ lại một đêm.
Hạ Sâm dẫn Doãn Mạt rời khỏi“vùng đất thị phi”dễ mất con gái.Hắn thật sự sợ hãi cô vợ EQ thấp đưa con gái qua nhà Lê Tiếuở.
Hắn thầm nghĩ,nếu không được thì hắn sẽ bỏ thuốc Thương Thiếu Diễn,đến khi Lê Tiếu mang thai mới thôi.Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.