Siêu cấp cưng chiều tác giả Mạn Tây

Chương 1440 - Kỳ lạ



Các bạn đang đọc truyện  Siêu Cấp Cưng Chiều – Mạn Tây Hot 2022 – Chương 1440 miễn phí tại truyenhayy.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!

****************************

Minh Đại Lan mím môi, mặc dù không thể hiện sự bất mãn ra mặt, những nét dịu dàng trên mặt đã nhạt đi rất nhiều: “Bà có rảnh thì mang cho Diệp H1uy trà chiều. Hôn lễ của nó sắp đến rồi, bà chăm sóc nó cho tốt nhé”

“Tôi biết rồi, phu nhân yên tâm”

Minh Đại Lan day day huyệ1t Thái dương, nhẹ giọng thở dài: “Bà lui xuống đi.” Cùng lúc đó, Lê Tiếu đang thong dong từ trên lầu đi xuống.

Hình như cô vừa tắm xong, tóc mới khô được phân nửa, gương mặt xinh đẹp hơi phiếm hồng, trong sắc mặt không tệ lắm.

Lê Ngạn đứng ở giữa nhà, nhìn bộ ghế sofa bằng da thật có giá hơn một triệu, rồi quay đầu nhìn những bức tranh nghệ thuật trên tường, có chút không dời mắt nổi. Anh không biết tôi hay là mất trí nhớ vậy?

Dùng từ thật khách sáo, còn xin hỏi.

Lạc Vũ lấy lại tinh thần, nhích sang bên một bước: “Mời anh đi theo tôi” Lê Ngạn vô cùng lịch sự gật đầu: “Phiền cô rồi”

Lạc Vũ trợn mắt nhìn anh, cứ cảm thấy cậu Hai nhà họ Lê hôm nay vô cùng câu nệ.

Cô ta mang tâm trạng nghi ngờ, dẫn Lê Ngạn đi vào phòng khách. Bà Doãn là người hầu, đã nhìn thấy nhiều nên cũng không cảm thấy ngạc nhiên.
Người trong nhà này, nhìn có vẻ như anh em quý trọng nhau, vợ chồng hòa thuận, nhưng thực chất là sóng ngầm cuồn cuộn.

Ngày hôm sau, 4Lê Ngạn lần đầu xuất hiện ở biệt thự Nam Dương.

Lạc Vũ vừa nhìn thấy anh liền vô thức nhìn ra sau lưng anh băn khoăn. Cố Mạc không đi cùng sao?Đọc nhanh tại vietwriter.vn

Lê Ngạn mặc áo khoác màu xanh ngọc, ưỡn ngực ngẩng đầu, đứng ngay ngắn trước cổng biệt thự: “Xin hỏi… Tiểu Tiểu có ở đây không?”

Lạc Vũ: “..” Bà Doãn đi ra cửa, đứng trong hành lang ngoái nhìn cửa phòng khép kín, lắc đầu rồi 3bước nhanh lên tầng hai.

Phu nhân đã sống an nhàn sung sướng nhiều năm, nào còn đích thân xuống bếp nấu thuốc, làm bánh gì.

Thậ2t ra, trà chiều mang cho cậu Cả đều do bếp sau làm. “Anh Hai” Lê Tiếu vuốt tóc, nương theo ánh nhìn của Lê Ngạn, hiểu ra, nhíu mày: “Anh thích thì lấy đi” Lê Ngạn nuốt nước bọt, phất tay cười ngượng: “Không cần, anh chỉ xem thôi”. Bộ anh điên sao? Đây là nhà của Thượng Thiểu Diễn, biệt thự Nam Dương.

Dù anh có một trăm Mạc Giác cũng không dám lấy đi một cọng lông tơ ở đây.

Lê Tiếu cảm thấy buồn cười, tìm cớ đẩy Lạc Vũ ra, sau đó dẫn Lê Ngạn xuống phòng thí nghiệm dưới tầng hầm.

Trong phòng thí nghiệm khá yên tĩnh, không có vệ sĩ tuần tra qua lại ngoài cửa, trạng thái mất tự nhiên của Lê Ngạn lập tức thả lỏng rất nhiều.

Không phải anh chưa từng thấy việc đời, cái chính là biệt thự Nam Dương canh phòng rất nghiêm ngặt, khắp nơi đều có vệ sĩ đeo súng đi qua đi lại. Lê Ngạn có cảm giác như mình đang đi vào hang ổ của một đại ca xã hội đen nào đó.

Lê Tiếu dùng đầu gối đẩy cái ghế đến trước mặt Lê Ngạn, rồi cầm con dao phẫu thuật cỡ nhỏ trên bàn lên hí hoáy: “Anh làm xong việc rồi à?”

Lê Ngạn đang nhìn ngó xung quanh, nghe thể liền dương dương tự đắc: “Tất nhiên là xong rồi. Với sức ảnh hưởng của anh Hai em trong giới nghệ thuật, có được vài bức tranh cổ nổi tiếng của châu Âu dễ như trở bàn tay”Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.