Siêu cấp cưng chiều tác giả Mạn Tây

Chương 1706 - Đưa em đi mở quà



Các bạn đang đọc truyện  Siêu Cấp Cưng Chiều – Mạn Tây Hot 2022 – Chương 1706 miễn phí tại truyenhayy.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!

****************************

Cô ta dùng hết sức, nhưng khi cách gò má Hạ Sâm chưa đến 1cm đã bị hắn dễ dàng cản lại: “Thích ve vãn tán tỉnh với tôi thế à?1”

Hắn còn chưa dứt lời, cửa thang máy đã mở ra…

Tình hình này, đừng nói Ngũ tử, có là Doãn Mạt cũng không 0hề chuẩn bị trước. Ngoài thang máy, Ngũ tử lấy Lê Tiếu làm đầu nhìn bọn họ bằng đủ nét mặt khác nhau. Trong thang má6y, Hạ Sâm đè Doãn Mạt, giam cầm cô vào vách thang máy.

Thẩm Thanh Dã đứng sau cùng, nét mặt ngà say thích thú đẩy Lê8 Tiếu ra, híp mắt nhìn về phía trước: “Người đẹp này trông quen ghê…”

Tô Mặc Thời che miệng anh ta từ sau lưng, cư2ỡng ép kéo người về. Tổng Liêu cúi đầu nhìn bao sủng trống rỗng bên hông minh, lơ ngơ ngước mắt: “Nhóc con… tôi phải báo cáo thể nào đây?”

Anh ta là Hình cảnh Quốc tế, muốn dùng súng cũng phải báo cáo về trụ sở chính.

Nên viết lý do gì đây? Nhìn camera khó chịu nên nổ súng cho hả giận à?

Lê Tiếu ném sủng vào tay anh ta: “Đưa số hiệu kiểu đạn cho em.” Tổng Liêu chỉ à, rồi mở bằng đạn cho cô xem: “25mm kiểu 51, lấy nhiều nhiều để dự bị.”

Hạ Sâm liếc một màn này, tặc lưỡi, lẩm bẩm hai chữ. Ngu ngơ. Thẩm Thanh Dã ô ô không nói nên lời, rõ ràng đã uống quá nhiều. Lê Tiếu lãnh đạm nhìn Hạ Sâm, l6ẳng lặng nhướng mày. Cô không nói gì, Hạ Sâm cũng thế.

Dường như Doãn Mạt muốn nói gì đó, nhưng lại bị Hạ Sâm vòng qua eo ôm vào lòng. Lê Tiếu đi vào thang máy, liếc camera chếch phía trên. Đợi những người khác đi đến cá, cô đoạt lấy sủng bên hông Tổng Liêu, không buồn nhìn đã nã một phát sóng vào camera.

Camera bị bắn vỡ, Lê Tiếu lại nã một phát sóng vào đường dây điện bên cạnh, đèn đỏ theo dõi tắt ngúm. Khách sạn The Qube là nơi ở phủ Công tước chuẩn bị cho khách quý, không cần nghĩ cũng biết số camera này đủ để giảm thị tất cả hành động của mọi người. Trong thang máy vô cùng yên ắng. “Buông tôi ra.” Ngay lúc này, Doãn Mạt vùng vẫy, buồn bực yêu cầu. Hạ Sâm cúi đầu nhìn xuống: “Đàng hoàng đi.”

Mè nheo cái gì, đồng người như vậy!

Ngoại trừ Thẩm Thanh Dã uống say, đám Hạ Tư Dư cũng thỉnh thoảng liếc Doãn Mạt. Hai Doãn Thất tử biên giới bao năm không gặp, cảnh còn người mất, lại được anh Sâm của Nam Dương ôm vào lòng, trông có vẻ rất thân mật. Hạ Tư Dư nhìn sang hướng khác không muốn suy đoán nhiều, ngoại trừ thêm phiền não thì chẳng có ích lợi gì.

Tô Mặc Thời đỡ Thẩm Thanh Dã đứng không vững, nhìn con số trên thang máy, tỉnh táo nói: “Ra khỏi thang máy, khắp nơi đều là camera, đạn có hạn, em không bắn hết được đâu.”

Lê Tiếu mím môi nhìn thẳng vách thang máy, nhàn nhạt hỏi: “Đưa chìa khóa cho Vân Lệ chưa?”

Doãn Mạt dùng sức đẩy Hạ Sâm, định đến gần Lê Tiếu.Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.