Siêu cấp cưng chiều tác giả Mạn Tây

Chương 1712 - Ngọt bùi cay đắng



Các bạn đang đọc truyện  Siêu Cấp Cưng Chiều – Mạn Tây Hot 2022 – Chương 1712 miễn phí tại truyenhayy.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!

****************************

Vân Lệ dở khóc dở cười nhìn Hạ Tư Dư”Tại mắt trong Hình cánh quốc tế là đề phòng họ làm ẩu, bửng luôn cái ổ của tôi. Chợ ngầm có thứ gì 1cần phải đề phòng sao?”

Hạ Tư Dư không lên tiếng, chau mày như có điều suy nghĩ.

Vân Lệ nghiêng đầu nhìn cô, đặt ly rượ0u xuống, trấn an: “Suy đoán của tôi chưa chắc là thật, mà chuyện em lo lắng cũng chưa chắc xảy ra” Nhưng từ đó không thấy cô nàng quay lại nữa.

Vân Lệ cũng phải người tìm khắp phòng vệ sinh, thậm chí làm ầm khắp khách sạn cũng không có thu hoạch.

Trong mấy tiếng ngắn ngủi, thông tin một cô gái mất tích ở khách sạn Holiday Inn được lan truyền nhanh chóng. Hai vệ sĩ canh cửa nghe tiếng động liên quay đầu: “Cô Hạ!”

“Ừ.” Hạ Tư Dư đáp một tiếng, đi về phía thang máy.

Vệ sĩ khó hiểu, nhưng vẫn tận tụy đi theo sau lưng cô. Hạ Tư Dư không từ chối, nhanh chóng lái xe rời khỏi chung cư.

Vệ sĩ bên này vội lái xe đuổi theo, qua ba cái ngã tư thì mất dấu.

Cùng lúc đó, nhà hàng Tây dưới tầng khách sạn Holiday Inn. Nghĩ đến đây, Hạ Tư Dư gọi điện cho Vân Lệ, không ngờ anh ta đã khóa máy.

Đêm nay Vân Lệ không về, Hạ Tư Dư hỏi qua vệ sĩ canh cửa, nhưng đối phương ngây người tỏ vẻ không biết.

Chín giờ tối, ngoài cửa sổ lất phất mưa phùn. Hạ Tư Dư tập trung tinh thần6 lắc đầu: “Tôi không lo, chỉ muốn nhanh chóng giải quyết chuyện này thôi.”

“Sẽ có người xử lý, đừng lo nghĩ lung tung. Đi thay 8đồ rồi ra ăn cơm”

Hai ngày sau, buổi chiều. Hạ Tư Dư nhìn cửa sổ thủy tinh đọng giọt mưa, cầm điện thoại gọi: “Tìm người giúp tôi”

Không biết đối phương nói gì mà Hạ Tư Dư chế giễu: “Tôi là người bán thuốc chứ đâu phải hacker, lát nữa nhắn số điện thoại qua cho”

Nửa tiếng sau, Hạ Tư Dư mặc đồ thể thao đơn giản, kéo cửa phòng ra. Dù Vân Lệ không nói, cô cũng đoán được phần nào.

Người phụ nữ kia ngụy trang Hạ Tư Dư.

Vân Lệ nghịch điện thoại, cong môi nghiền ngẫm: “Lần đầu nhìn thấy, Tống Liêu còn không thể nhận ra Vân Lệ không có ở đây, vừa nhận điện thoại là ra ngoài từ hai tiếng trước rồi.

Hạ Tư Dư trầm ngâm, cứ cảm thấy là lạ.

Hai hôm nay, dù đi đâu, Vân Lệ cũng sẽ dẫn cô theo, và cũng rất ít khi né tránh cô khi nhận điện thoại. Hạ Tư Dư nhìn hướng khác, nhỏ giọng phá vỡ yên lặng: “Sau khi giải quyết chuyện của Lục Cánh An, tôi tính về Vân Thành”

“Ừ, có thể giải quyết trong tối nay”

Hạ Tư Dư kín đáo quay đầu, mím môi, lựa chọn nói thẳng: “Vậy anh thì sao?” Khoáng mười phút sau, Hạ Tư Dư lái xe vào con đường hẹp nhất ngã ba, vừa tắt máy, Vân Lệ đã đi đến từ phía trước, gương mặt anh tuấn cười nhạt.

Anh ta nghiêng người ngồi vào ghế phó lái, bóp mặt Hạ Tư Dư: “Vứt vệ sĩ lại vì muốn tìm tôi sao?”

Nếu không phải vệ sĩ nhắn tin báo, Vân Lệ vẫn không biết cô thừa dịp chạy ra ngoài. Về Tỉnh bang Nia hay theo cô về Vân Thành?

Hạ Tư Dư thầm hiểu rõ, sớm muộn gì cô cũng sẽ tiếp nhận Vân Lệ, giờ chỉ là bó chút công sức để mình cảm nhận được tình cảm của đối phương.

Nếu đã muốn ở bên nhau, họ sẽ phải đối mặt với vấn đề thực tế. Hạ Tư Dư nghiêng đầu nhìn khách sạn, trong lúc do dự, điện thoại bên ghế phó lại reo lên.

Là Vân Lệ.

Hạ Tư Dư ấn nghe nhưng không lên tiếng, giọng nói trầm thấp của anh ta vang lên: “Lá gan không nhỏ, dám tự mình chạy đến. Đuổi theo trước đã, dừng xe ở ngã ba” Dưới chung cư, một chiếc xe màu đen phổ thông dừng trước cửa, có một gã đàn ông bụng ô bên xe, thấy Hạ Tư Dư bèn đi đến: “Cô Hạ”

Hạ Tư Dư nhận chìa khóa nói cảm ơn. Lúc mở cửa xe, vệ sĩ nói: “Cô Hạ, cô lại chậm thôi, chúng tôi sẽ theo sát phía sau”

“Được.” Hạ Tư Dư buồn chán ngồi lướt điện thoại trong phòng. Cô và Vân Lệ đã tham q2uan hết một số thắng cảnh ở Lyon rồi, không còn chỗ nào đi nữa, và cũng không xảy ra chuyện gì.

Cô nghe hết tệp ghi âm trong iP6ad mất bốn tiếng. Nói đơn giản là không có gì khác thường.

Cô hơi dựa vào sofa, vô thức vuốt ve màn hình điện thoại. Vân Lệ liếc cô rồi lấy điện thoại gọi cho Tống Liêu.

“Anh Lệ, sao rồi?”

Vân Lệ mở loa ngoài, mắt vẫn nhìn Hạ Tư Dư: “Người bị mang đi rồi, ba giờ sáng sẽ đến chợ ngầm, các người chuẩn bị sẵn sàng đi.” “Không phải” Ngón tay Hạ Tư Dư gõ vô lăng, ánh mắt hơi sáng: “Tôi đi dạo thôi”

Vân Lệ dựa sát lưng ghế, cong môi: “Thấy cá rồi?”

Hạ Tư Dư khựng tay trên vô lăng: “Ừ, vừa rồi ở dưới khách sạn và bãi đỗ xe có tổng cộng bảy chiếc xe rời đi. Nếu tôi đoán không nhầm, cô gái kia bị gã giấu trong xe đông lạnh Hạ Tư Dư tắt máy đã hiểu, nghiêng đầu nhìn, chỉ thấy Vân Lệ nằm ngửa nhìn lại cô rất thích ý.

Đêm khuya canh ba, cô nam quả nữ.

Bầu không khí yên tĩnh trong xe luôn nảy sinh mập mờ. Vân Lệ ngồi đối diện một người phụ nữ, hai người lẳng lặng dùng bữa, thỉnh thoảng thấp giọng trò chuyện đôi câu.

Qua khoảng hai mươi phút, cô nàng đặt dao nĩa xuống rồi đứng dậy, Vân Lê ngước mắt, cười dịu dàng: “Đi nhanh rồi quay lại”

Cô nàng cười với anh ta, gật đầu bảo được, rồi đi về phía phòng vệ sinh. Tống Liêu đáp: “Anh Lệ yên tâm, tôi sẽ bảo vệ chị Năm thật tốt.”

Trò chuyện đến đây, Vân Lệ ngắt kết nối, nhìn Hạ Tư Dư đầy hàm ý: “Muốn xem thử em sẽ bị bán kiểu gì không?”

Ảnh mắt hai người chạm nhau, Hạ Tư Dư trầm ngâm nói: “Cô ấy giống tội lắm sao?” Mà bên đường gom ngoài lầu, Hạ Tư Dư nhìn một màn trong phòng ăn, ánh mắt hoài nghi nhìn kính chiếu hậu.

Cô nhìn mặt mình, lại nhớ đến người phụ nữ vừa rồi ngồi trước mặt Vân Lệ, dù thần thái hay cử chỉ, sao lại giống cô đến thế?

Không lâu sau, Vân Lệ dẫn theo người ra khỏi khách sạn, ba chiếc xe dần đi xa bãi đỗ, hướng di chuyển cũng không phải chung cư. Kinh thật!

“Chợ ngầm ở đâu?” Hạ Tư Dư vừa nói vừa khởi động xe, ánh mắt rất hào hứng.

Vân Lệ ngả ra lưng ghế, gối hai tay sau gáy: “Đừng vội, ba giờ sáng mới mở màn, có đi sớm cũng vô ích.” Mọi thứ của anh ta ở Tỉnh bang Nia, còn mọi thứ của cô ở Vân Thành,

Vân Lệ nhìn Hạ Tư Dư rồi kéo ngón tay cô đang đặt trên đùi: “Hạ Hạ, em muốn tôi làm gì, hử?”Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.