Siêu cấp cưng chiều tác giả Mạn Tây

Chương 1725 - Em cược chắc chắn chị hai sẽ tìm anh s m



Các bạn đang đọc truyện  Siêu Cấp Cưng Chiều – Mạn Tây Hot 2022 – Chương 1725 miễn phí tại truyenhayy.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!

****************************

Lê Tiếu cụp mắt, mân mê ngón tay của mình, lặng lẽ suy nghĩ.

Suy nghĩ một hồi, cô nheo mắt nhìn Thương Úc: “Chuyện lần này… là dòng 1thứ ra tay?” Lê Tiếu nhìn lướt qua, đồ đạc được để rất ngay ngắn và gọn gàng.

Liếc sơ mấy lần, cô rảo bước đi đến khung cửa sổ hình hoa, nhìn xuống phong cảnh dưới biệt thự. Sau khi mở lịch sử cuộc gọi, cô cũng mở luôn danh bạ ẩn. Lê Tiếu nheo mắt, không nói gì.

Câu trả lời của Thương Úc đủ để chứng minh, trước mắt anh cũng đắn đo không b8iết rốt cuộc là ai ra tay. Cô giơ điện thoại lên, xoa ngón cái và ngón trỏ vào nhau, như đang do dự.

Nhưng chỉ sau mấy giây đấu tranh, tình cảm vẫn chiến thắng lý trí. Thương Úc đi ra khỏi phòng khách. Cô nhìn anh qua cửa sổ, chỉ thấy anh đứng ở gần hồ phun nước, nói chuyện điện thoại với vẻ mặt lạnh lùng.

Mắt cô lóe lên, liền gọi Lạc Vũ dẫn mình lên gác lửng trên tầng cao nhất. Lê Tiếu đứng yên tại chỗ, dòng tai lắng nghe, chắc rằng Lạc Vũ đã rời khỏi phạm vi gác lửng mới đẩy cửa đi vào.

Cô đóng chặt cánh cửa gỗ, vầng sáng trải dài trên sàn nhà qua khung cửa sổ hình hoa ở phía trước, đồng thời cũng xua tan bóng tối trên căn gác. Cô nhìn số điện thoại lưu là [L] trong danh bạ và ấn vào.

Sau ba tiếng chuông, điện thoại bị cúp máy. Anh nhận lấy điện thoại từ tay Lưu Vân, liếc qua rồi đứng dậy, đi đến trước mặt Lê Tiếu, xoa đầu cô: “Trên tầng có gác lửng, nếu chán em có thể lên đó xem.”

Lê Tiếu lắc đầu, ra hiệu về phía ngoài phòng khách: “Em biết rồi, anh đi làm việc đi, không cần để ý đến em đâu.” Lê Tiếu nhìn điện thoại di động:“…”

Cô gọi lại lần nữa. Lần này đối phương bắt máy, nhưng giọng rất cáu kỉnh: “Tìm ai? Hơn nửa đêm không ngủ, gọi điện thoại làm cái quái gì?” Lê Tiếu đứng ngoài cửa gác lửng: “Tôi tự đi dạo được, cô không cần đi theo tôi đâu.”

Lạc Vũ không nghĩ nhiều, dù sao ở gần biệt thự cũng rất an toàn. Cô ta đáp lời xong liền xuống tầng. Nhưng dù… chiếc xe cải tiến kia đã cố ý xóa hết mọi dấu vết, cũng không phải là không thể tra ra được. <2br>
Lê Tiếu thở dài, dựa vào ghế sofa, bắt đầu trầm tư.

Không lâu sau, Lưu Vân nhận một cuộc điện thoại, sau đó cầm điện thoại đến6 trước mặt Thương Úc, nghiêm nghị nói: “Lão đại, có việc.” Hỏi như vậy đã rất kín đáo, tâm tư lại tỉ mỉ. Nếu thật sự là dòng thứ của nhà họ Thương làm, thì sẽ khiến người ta phải 0đề phòng.

Thương Úc chậm rãi châm thuốc, làn khói mỏng manh lượn lờ trong không khí, che mờ đường nét gương mặt anh: “Có thể, nhưng c6ũng chưa chắc.” Mí mắt Lê Tiếu giật giật. Anh ta đang ở nước ngoài?

Cô cụp mắt, mỉm cười: “Mấy năm không gặp, thái tử gia Pháp gia nóng tính hơn rồi nhỉ?” Đầu dây bên kia im lặng khiến người ta ngạt thở, sau đó…

Một loạt âm thanh loảng xoảng lách cách vang lên chói tai.Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.