Siêu cấp cưng chiều tác giả Mạn Tây

Chương 1736 - Mỗi ngày một bất ngờ



Các bạn đang đọc truyện  Siêu Cấp Cưng Chiều – Mạn Tây Hot 2022 – Chương 1736 miễn phí tại truyenhayy.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!

****************************

Trong lúc đi bộ, Cổ Thần nhìn quanh, tranh thủ hỏi Tịch La: “Cô có kinh nghiệm băng rừng không?”

“Lần đầu tiên.”

Bóng lưng T1ịch La như nàng mèo nhanh nhẹn, dù địa hình gập ghềnh vẫn có thể như đi trên đất bằng. Thời g8ian trôi qua từng giây từng phút, bốn giờ sáng, bầu trời hiện lên màu xám xanh.

Tịch La đột ngột ra hiệu bằng tay, nghiêng tai lắng2 nghe hai giây, Cổ Thần thấp giọng nói: “Có tiếng súng”

“Vị trí hai giờ” Hừng Đông dần rạng, trận chiến trong rừng rậm nguy6ên sinh vẫn như dầu sôi lửa bỏng.

Đối phương đông đảo, dùng cách thức đánh luân phiên không ngừng công kích về phía tổ liên hiệp.

May mà địa thế hiểm trở, được bức bình phong thiên nhiên che chở, dù tổ hành động rơi vào thế yếu, đối phương vẫn chưa thể đột phá. Đã năm giờ sáng, tiếng súng dồn dập lại vang động chim muông trong rừng. Tông Trạm núp sau một tảng đá lớn bên sông, xoay người bắn súng ra ngoài, nghe tiếng kêu rên trong rừng đối diện, nhanh chóng thay băng đạn, tiếp tục nghênh kích.

Trên đầu Hùng Trạch là bụi cỏ, gã nhào lộn đến cạnh Tông Trạm, thở dốc nói: “Thủ lĩnh, họ đang đánh tiêu hao, có thể muốn tiêu hao sạch số đạn của chúng ta”

Tông Trạm dựa lưng vào tảng đá lớn, ánh mắt lạnh lùng: “Không phải đánh tiêu hao, mà mục tiêu của chúng là tôi.” Cố Thần nheo mắt: “Chị La, hành động liên hi0ệp đặc biệt mà chị cũng tra được vị trí xác định của họ, hệ thống đó không phải của Viêm Minh chứ?”

Tịch La nói không phải. Nhưng c6ũng không nói anh ta biết là hệ thống từ đầu.

Cổ Thần bị xua đuổi đến ngại, bèn im miệng theo cô vào sâu trong rừng. Tịch La xác định nguy cơ xung quanh đã giải trừ bên thu súng nói: “Đuổi theo”

“Đi đâu? Cô nhìn dáng vẻ tôi hiện giờ còn đi đường xa được à?”

Tịch La không quay đầu lại: “Đi săn tin” Trong quá trình hai bên giao đấu, đối phương dựa vào kinh nghiệm nhiều năm sống trong rừng mà chiếm được ưu thế. Nhưng ở vị trí hai giờ cánh Đông, bỗng vang lên tiếng súng giảm thanh.

Một người một súng lại khiến tổ chức tội phạm ở đối diện không kịp ứng phó.

Tông Trạm nương ánh sáng lờ mờ nhìn xung quanh rồi ấn bộ đàm hỏi: “Người của đội nào thể?” Tịch La giận, giận lắm, giận đến mức rất khó dỗ dành.

“Chị La, sao chị lại đến đây?” Hùng Trạch ngạc nhiên đến trước mặt Tịch La, thấy khẩu súng giảm thanh bên hông có mà giật mình: “Vừa rồi là chị nổ súng sao?”

“Là anh ta” Tịch La hát cằm về phía Cổ Thần. “Biết mọi người chiến đấu ở đây, thuận tiện ghé đưa một ít trang bị” Năm phút sau, tổ hành động rối rít giơ súng bày trận chờ sẵn, vì động tinh khác thường ở rừng rậm cánh động mà không rõ địch hay bạn.

“Thủ lĩnh, có thể có bẫy”

Tông Trạm không lên tiếng, đôi mắt sáng ngời nhìn phía Đông chăm chăm. Cho đến khi hai bóng người chui ra khỏi bụi cỏ cao tầm nửa người, đội hành động ẩn trong bóng tối mới giật mình nói trong bộ đàm: “Thủ lĩnh, thủ lĩnh, có phải phóng viên Tịch không?” Cổ Thần há miệng, nhưng không biết nên nói gì.

Anh ta tận mắt chứng kiến Tịch La leo lên một cành cây, đeo kính hồng ngoại nhân lúc lộn xộn mà bắn vào đối phương.

Cũng không biết có phải do trang bị quá ngầu không, mà Cổ Thần cứ thấy Tịch La rất quen thuộc nơi này, bao gồm cả vị trí đám xạ kích của đối phương. Tông Trạm mím môi: “Em có biết.”

Bỗng dưng Tịch La lấy ngón trỏ đè lên môi anh ta: “Tranh thủ trả thẻ ngân hàng cho tôi.”

Nói bóng gió, bà đây không bao nuôi nữa. Tổ hành động lục tục hiện thân bên dòng sông, vừa khó hiểu vừa nghi ngờ.

Tông Trạm đón đầu Tịch La. Hai người nhìn nhau, anh ta siết nắm tay, giọng vô cùng trầm thấp: “Tịch La, lá gan không nhỏ”

Cô mặc đồng phục tác chiến xanh ô liu, gương mặt mỉm cười rạng rỡ: “Làm ơn tránh đường” Thật ra thì ngay khi nhìn thấy Tịch La, Tông Trạm đã ra khỏi khu vực che chắn.

Dù anh ta muốn phá trời, cũng không ngờ Tịch La lại chạy đến tham gia vào vũng nước đục này.

Quan trọng là người đàn ông bên cạnh cô là ai? Nhìn vóc người không phải Bạch Viêm. Hùng Trạch ấp úng: “Thủ lĩnh, cánh Đông là địa bàn của họ, chúng ta vẫn chưa áp sát được. Nghe tiếng nổ súng… dường như không phải người của chúng ta đâu.”

“Thông báo cho cá đội cẩn thận đề phòng”

“Vâng.” Có thêm trợ lực từ rừng cây cảnh Đông, trong hai mươi phút ngắn ngủi, bọn họ đã diệt hơn ba mươi người phe đối phương.

Trời càng lúc càng sáng, đối phương không nắm được tình hình, đành phải lẳng lặng rút lui, quay về nghĩ đổi sách.

Năm giờ, rừng rậm nguyên sinh hoàn toàn khôi phục yên lặng. Tổ hành động của Tông Trạm vẫn không buông lỏng cảnh giác, ai nấy đều nghiêm túc, không chút sợ hãi, luôn trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu.

Cùng lúc đó, trong rừng rậm cánh đồng, Cổ Thần giậm chân giết chết một con nhện to rồi chống tay lên thân cây, nhìn Tịch La khó hiểu: “Cô làm thế có tính là ăn gian không?”

“Đánh nhau không chết thì sống, lo nhiều thể làm gì?” “F*ck!” Hùng Trạch chửi thề, ló đầu ra nhìn, một viên đạn bắn trên hòn đá bên tai gã: “Đám liều mạng này thật đáng chết mà”

Tông Trạm cầm súng lên nòng, đứng dậy như chú báo săn mồi, nhắm ngay rừng cây phía trước nổ máy phát súng: “Thông báo đội Một đội Hai, đánh bọc sườn từ Nam hướng Bắc.”

Quan chỉ huy ra lệnh, chiến sự lập tức bùng nổ. Nhưng, ngay sau đó, tình thế nghịch chuyển đột ngột. “F*ck, thật sự là phóng viên tịch sao?”

“Thủ lĩnh, xem kìa, là phóng viên Tịch, còn có một người đàn ông nữa”

“Gã đàn ông kia đeo gì trên lưng thể? Cái túi lớn quá” Tông Trạm: “..”

Không đợi anh ta lên tiếng giải thích, Tịch La đã tự ý đi vòng qua về phía Hùng Trạch.

Cổ Thần vác túi lớn thở dốc theo sát cô. Hùng Trạch gãi đầu: “Chị La, thật ra chúng tôi không thiếu trang bị, chủ yếu là không quen địa hình nơi này.”

Tịch La thản nhiên vỗ cái túi trên lưng Cố Thần: “Trong này có bản đồ chi tiết.”

Vừa dứt lời, Tịch La thấy cổ tay bị siết chặt, cả người bị kéo ra sau hai bước vì sức rất lớn, ngay sau đó nghe tiếng Tông Trạm trầm giọng ra lệnh trên đầu: “Tất cả rút lui về doanh trại.”

“Vâng!”

Tổ hành động kỷ luật nghiêm minh, ai nấy cũng đều nhanh chóng thu dọn trang bị của mình rồi rút về doanh trại phía sau.

Đợi đội ngũ phía trước đi được năm mươi mét, Tông Trạm mới kéo Tịch La đi về phía trước, lạnh giọng hỏi: “Tịch La, đòi lại thẻ ngân hàng với tôi là sao? Em thiếu tiền à?”

Tịch La giãy cổ tay, mãi không thoát được sự kìm kẹp của anh ta.Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.