Siêu cấp cưng chiều tác giả Mạn Tây

Chương 1741 - Doãn mật ra tay



Các bạn đang đọc truyện  Siêu Cấp Cưng Chiều – Mạn Tây Hot 2022 – Chương 1741 miễn phí tại truyenhayy.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!

****************************

Lê Tiếu lau mồ hôi trán, liếm đôi môi khô khốc, nói rất nhỏ: “Em nghe rồi, em sẽ liên lạc với mẹ.”

Tông Duyệt xoay người, lấ1y bả vai kẹp điện thoại, vừa tháo hộp quà vừa đáp: “Vậy được, em đừng quên đấy, chị thấy mẹ lo cho em lắm, hình như còn khóc nữa.” 0Nhưng Lê Tiếu đang chuẩn bị ấn tắt thì Tông Duyệt lại cười hỏi: “Tiếu Tiếu, em nuôi chó lớn hay chó nhỏ thế? Chị 8thích Alaska, muốn nuôi một con quá…”

Lê Tiếu rất muốn nói, giống đang ở trước mặt cô, tên là Diễn gia. Tông Duyệt ngạc nhiên nhìn anh, mỉm cười: “Không cần đâu, để em tự mua.” Lê Quân mím môi, tiếp tục gọi điện: “Ừ, loại mới nhất, màu trắng.”

Thấy vậy, Tống Duyệt đặt điện thoại màu đen của bình lên bệ thủy tinh, lấy lê tuyết trong hộp quà ra rửa: “Sao phải mua màu trắng?” “Sao tay chân lại vụng về như vậy?” Giọng Lê Quân từ cửa truyền đến, Tống Duyệt suýt chút nữa làm rơi cả hộp quà. Cô chưa tỉnh hồn nhìn Lê Quân, vỗ ngực, cau mày oán giận: “Anh dọa chết em rồi.”

Lê Quân nhìn điện thoại trên sàn, lại đánh giá dáng vẻ chột dạ của Tông Duyệt, khom người nhặt điện thoại lên đưa cho cô: “Làm chuyện trái lương tâm sao mà sợ hãi thế?” Bên này vẫn chưa đến sáu giờ tối mà, sao lại là đêm khuya rồi?

Lê Quân nhìn vẻ mặt ngượng ngùng của cô không chớp mắt, thấy màn hình điện thoại vỡ, bình thản lấy điện thoại của mình ra gọi cho phụ tá: “Ngày mai mua một chiếc điện thoại mới mang đến phòng làm việc của tôi.” Tông Duyệt thấy vết nứt trên màn hình, bĩu môi: “Ai lại làm chuyện trải lương tâm ngay trong nhà.”

Chỉ là câu nói kia của chú Thiếu Diễn dọa chết cô thôi Điện thoại ngắt kết nối, Tống Duyệt bị dọa run cả người, điện thoại trượt từ vai xuống đất vỡ màn hình.

Chủ Thiểu Diễn! Nếu chọc rách tầng giấy mỏng, sẽ khiến đôi bên đều mất tự nhiên.

Tông Duyệt cúi đầu rửa lê, ánh mắt vô cùng ngọt ngào. Có lẽ vì 2tiếng vang khác thường trong điện thoại dẫn đến sự hoài nghi của Tông Duyệt, cô kẹp điện thoại bên tai muốn nghe thật cẩn thận, đầu6 bên kia đã truyền đến tiếng cảnh cáo như ma quỷ: “Tông Duyệt, sau này đừng gọi điện thoại vào buổi tối.”

Tút tút tút ~ Tông Duyệt cũng không hỏi kỹ, cảm giác mơ hồ như vậy khiến cô ngầm thấy vui.

Với người đàn ông như Lê Quân thì đừng nên hy vọng anh sẽ biểu đạt tâm tư thẳng thừng. Hơi thở Lê Tiếu không ổn định được, nhưng vẫn cố trả lời: “Được, em không quên đầu.”

Nói đến đây thôi, cúp máy được6 rồi nhỉ? Hình như cô chưa từng nói anh nghe cô thích màu trắng. Có thể vì lúc trước ở trong quân đội lâu, cô có khuynh hướng thích màu sắc tối trông chững chạc. Lê Quân thong thả tháo khuy măng sét, vén tay áo, thấp giọng nói: “của anh là màu đen.” “Vậy em cũng…” Tống Duyệt vốn muốn nói cô cũng dùng màu đen, nhưng bỗng dưng có một suy nghĩ lóe lên trong đầu. Màu đen, màu trắng, kiểu tình nhân?

Ý là vậy sao? Không lâu sau, Lê Quân giúp Tông Duyệt rửa hết số lê, đến cạnh cửa sổ châm điếu thuốc, thoáng nghiêng người là có thể thấy sườn mặt cô. Mái tóc dài của cô tùy ý cột sau gáy, khi cúi đầu gột trái cây những lọn tóc rủ xuống trán mang đến cảm giác xinh đẹp nhẹ nhàng.Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.