Siêu cấp cưng chiều tác giả Mạn Tây

Chương 1776 - Em không kết hôn với lê tiểu thật đáng tiếc



Các bạn đang đọc truyện  Siêu Cấp Cưng Chiều – Mạn Tây Hot 2022 – Chương 1776 miễn phí tại truyenhayy.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!

****************************

Thẩm Thanh Dã mang dép, tóc rối, lôi thôi lếch thếch, đứng trong sân nghe Lê Tiếu trêu chọc mà vui mừng: “F*ck, em đến thật à!” <1br>
Lê Tiếu cong môi, đẩy cửa xe đứng thẳng dậy, bước chậm rãi vào cửa. Trong phòng khách nồng nặc mùi thuốc lá. Lê Tiếu ngồi0 xuống sofa, Thẩm Thanh Dã cầm nước suối vui vẻ đến gần: “Nhóc con, sao em lại đến tỉnh bang Ida? Cố ý đến thăm tôi sao?”
“Anh nghĩ nhiều rồi.” Lê Tiếu nhận lấy nước suối, nhìn bộ đồ ở nhà của anh ta: “Vết thương sao rồi?”

Lúc trước đến Nam8 Dương, nét mặt anh ta vẫn tái nhợt,

Dù gì cũng bị trúng đạn ở vùng ngực, muốn khôi phục cần có thời gian. Lê Tiếu híp mắt nhìn vẻ mặt tối tăm của anh ta, nhìn về phía trước: “Có nghe phong phanh.”

Thẩm Thanh Dã bị ba mình hủy bỏ toàn bộ quyền sử dụng hệ thống Lục Cục, cấm cả anh ta đến trụ sở chính.

Tối qua cô mới biết chuyện này. Thẩm Thanh Dã cắn điếu thuốc, không châm lửa, cười nói không rõ ràng: “Tôi hay chọc ông già nhà mình giận, chỉ là lần này hơi nghiêm trọng, không có chuyện gì lớn, qua một thời gian sẽ ổn.” Lê Tiếu nghe anh ta cố ra vẻ ung dung, vạch trần mà không hề khách sáo: “Giờ anh còn không ra được khỏi căn biệt thự này.” Thẩm Thanh Dã im bặt.

Sao cô biết cặn kẽ thể?

Hiện giờ Thẩm Thanh Dã cứ như bị nuôi nhốt trong biệt thự, ngay cả điện thoại của anh ta cũng bị nghe lén. Ánh mắt Lê Tiếu nặng nề, ngón tay day trán: “Anh không định nói xem anh đã làm gì sao?” Thẩm Thanh Dã liếc cô, đáy mắt đen nhánh đầy ắp sự chế giễu: “Cũng chẳng làm gì, chuyện nhỏ không đáng nhắc.” Thẩm 2Thanh Dã vỗ ngực mình nói: “Khỏe lắm, không sao nữa rồi.”

Vừa nói xong, anh ta đã chau mày ho khan.

Ảnh mắt Lê T6iếu mang về chế giễu, sau đó cô lấy lọ thuốc màu trắng trong túi ra, ném qua: “Một ngày hai lần, một lần hai viên.” Lê Tiếu nhướng mày hỏi ngược lại: “Khó tìm lắm sao?”

Thẩm Thanh Dã nuốt nước bọt, đổi đề tài: “Vậy em đến Ida làm gì?”

“Làm việc.” Lê Tiếu bắt treo chân, lắc mũi chân: “Ở đây có thể đăng nhập vào hệ thống tình báo của Lục Cục không?” Thẩm Thanh Dã luống cuống đón lấy, không hỏi nhiều, mở nắp đổ hai viên cho vào miệng.

Uống thuốc xong, anh ta chợt nghĩ đến một chuyện: “Sao em biết nhà tôi ở đây?”

Nhà riêng của anh ta ở Ida còn không hiện trên bản đồ chỉ đường, sao cô tìm tới được? Thẩm Thanh Dã lắc đầu: “Không thể phải đến trụ sở chính Lục Cục. Em muốn tra gì, để tôi giúp.”

“Giờ anh còn có thể vào được trụ sở chính Lục Cục sao?”

Nét mặt Thẩm Thanh Dã thay đổi, anh ta lấy bao thuốc lá trên bàn, yên lặng một lúc lâu mới cười khan: “Em… biết rồi?” “Em đi đây.” Lê Tiếu không nói nhiều, đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Thẩm Thanh Dã hoảng hốt, vội vã nói thật sau lưng cô: “Tôi ẩn danh tiến hành giao dịch ở chợ đen, đánh úp Tiêu Diệp Huy.”Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.