Siêu cấp cưng chiều tác giả Mạn Tây

Chương 1784 - Cô đúng là nàng d u thảo



Các bạn đang đọc truyện  Siêu Cấp Cưng Chiều – Mạn Tây Hot 2022 – Chương 1784 miễn phí tại truyenhayy.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!

****************************

Cùng lúc đó, tại bệnh viện Hoàng Gia Parma.

Minh Trí Viễn đang trong phòng bệnh sắc mặt tiều tụy nhìn trần nhà, thỉnh 1thoảng thở dài, đôi mắt đục ngầu hiện rõ u ám. “Ông cụ, ông đừng thở dài nữa, trước hết ăn gì đó đã.”

Minh Trí Viễn c0ứng nhắc nhìn sang, thấy nét mặt lo lắng của quản gia, ông cười khổ nói: “Nhà chính giờ thế nào rồi?” Quản gia cúi đầu, giọng6 tối tăm: “Phóng viên vẫn chưa đi, tin tức trên mạng cũng không rút được, cậu Cả đang nghĩ cách.” Minh Trí Viễn mím m8ôi, chần chừ một lúc mới chậm rãi mở lòng bàn tay ra: “Đưa điện thoại cho tôi, cậu ra ngoài canh chừng, đừng để bất cứ ai vào2.”

“Vâng, tôi đi ngay.”

Quản gia vội rời đi, Minh Trí Viễn mở điện thoại vào danh bạ, đắn đo bẩm một dãy số: 6“Người nhà họ Mộ quay lại đòi nợ rồi…” Nửa tiếng sau, chuyên gia giám định cầm hai hồ sơ đối chiếu ra khỏi phòng giám định.

Mạc Giác cắm đầu theo sau lưng ông ta, lấy khăn giấy ướt lau tay, thỉnh thoảng đưa bên miệng thổi.

Khu nghỉ ngơi, Lê Tiếu dựa sofa, khi chuyên gia từng bước lại gần, đầu óc lại vô cùng tỉnh táo. Thương Úc cong môi, vuốt ve gáy cô: “Em định kiểm tra bằng DNA ty thể sao?”

Lê Tiếu cong môi, gương mặt xinh đẹp sống động: “Không, ty thể là di truyền từ mẹ. Nếu em và Mạc Giác là chị em cô cậu, chưa chắc sẽ kiểm tra ra. Nhưng mình có thể sử dụng cặp base trong mô cơ bản của phân tử DNA kiểm tra số lượng nhiễm sắc thể.”

Ý cười bên môi anh càng sâu, vỗ nhẹ đỉnh đầu cô: “Đi đi, cần gì cứ nói với Lạc Vũ.” Chuyên gia trầm ngâm, đưa ra lời giải thích khá khách quan: “Hiện chỉ có thể xác định hai dấu vân tay này cùng đặc thù cơ bản, nhưng chênh lệch tuổi tác quả lớn, dấu vân tay có thể co duỗi hay phóng đại, các yếu tố này ảnh hưởng đến việc không thể xác định được 100%.”

“Nhưng lại có thể xác định đó là vân tay của cô ấy?”

Chuyên gia thận trọng gật đầu: “Xác định cơ bản.” Nếu báo cáo đối chiếu lần đầu khớp với suy đoán của cô, vậy không cần làm tiếp đối chiếu lần hai. Chuyên gia đưa hai bản báo cáo đến: “Diễn gia, cô Lê, đã có kết quả đối chiếu rồi, độ tương tự 90%, về cơ bản có thể xác định là vân tay của cùng một người.”

Kết quả này có hơi bất ngờ.

Lê Tiếu nhíu mày, nhìn kỹ bản báo cáo: “Không phải 100%?” Lê Tiếu vẫn không hài lòng trước câu trả lời này.

Bất kỳ một nhân tố không xác định nào cũng có thể ảnh hưởng đến phán đoán của cô. Cô không thể lấy bốn chữ “xác định cơ bản” để tin vào thân phận của Mạc Giác. Nghĩ đến đây, Lê Tiếu nhìn Mạc Giác đứng ngẩn người ở đó, thoáng trầm ngâm rồi nói thẳng: “Tiến hành kiểm tra DNA đi.” Chuyên gia giám định liếc Thương Úc: “Diễn gia, vậy tôi gọi tổ trưởng tổ giám định DNA tới?” Lê Tiếu phủ đầu trước: “Không cần, để tôi.”

Chuyên gia giám định kinh ngạc, thầy Thương Úc không có ý ngăn cản bèn sắp xếp người chuẩn bị thiết bị và công cụ kiểm tra. Không lâu sau, Lê Tiếu thay blouse trắng, chuẩn bị cho thí nghiệm xong, cô dẫn Mạc Giác đến phòng lấy mẫu

Thương Úc ở khu nghỉ ngơi gác khuỷu tay lên lưng ghế, bắt tréo chân. Nghe tiếng bước chân, anh nhướng đuôi mắt, biếng nhác hỏi: “Sao thế?”

Lạc Vũ đứng đó thấp giọng báo cáo: “Lão đại, Minh Trí Viễn vừa gọi mười hai cuộc điện thoại trong bệnh viện.”

“Ừ.” Anh rũ mí mắt, bên môi hiện lên vẻ ác liệt: “Kiểm tra được gì?”Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.