Siêu cấp cưng chiều tác giả Mạn Tây

Chương 1815 - Vân lệ tự mình đa tình



Các bạn đang đọc truyện  Siêu Cấp Cưng Chiều – Mạn Tây Hot 2022 – Chương 1815 miễn phí tại truyenhayy.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!

****************************

Với bản tính biếng nhác của Lê Tiếu, có thể tham gia sát hạch của Ám Đường theo đúng tuần tự đã phải dùng hết kiên nhẫn của mình.

Bởi thế, khi1 Vệ Lãng báo lại mục thứ hai là sát hạch lắp ráp tiến hành vào buổi chiều, cô không mấy ưng ý bĩu môi.

Làm luôn một mạch không được sao?
0
Cô ngước mặt nhìn Thương Úc đang xoa tay cho cổ, vừa tỉnh nói gì đó, anh đã cau mày, nghiêng đầu dặn dò Lạc Vũ: “Thuốc đâu.” Về sau, anh Ba dùng vũ lực đoạt lấy công xưởng biên giới, cô thường hay ở trong đó nghịch các bạn thành phẩm, lâu dài luyện được kỹ năng bắn súng.

Đôi mắt Hạ Sâm sâu xa, hắn nhìn nét mặt lạnh nhạt của Lê Tiếu, mím môi hỏi: “Em hai mươi hai tuổi đúng không?”

“Ờ.” Lê Tiếu: “..6.”

Cô cúi đầu nhìn, thật ra thì không bị thương, nhưng bản liên tục khiến gan bàn tay hơi sưng. Thương Úc kéo cô đến khu nghỉ ngơi trên khán 8đài rồi ngồi xuống. Lạc Vũ dâng hai tay lọ thuốc màu đỏ, móc bông gòn, băng gạc và nhíp từ trong túi ra. Toàn thể thành viên sân huấn luyện: “..”
Vệ Lãng nhìn bàn tay thô ráp đầy vết chai của mình. Đúng là khác người khác mệnh mà.

Lê Tiếu ngồi trên băng ghế gỗ nhỏ, một tay chống cằ6m, nhìn Thương Úc cúi thấp đầu tỉ mỉ thoa thuốc cho mình, trầm ngâm một thoáng rồi đề nghị: “Mục sát hạch thứ hai…” liệu có thể tổ chức sớm hơn không. Lê Tiếu thoáng ngẫm nghĩ rồi trả lời mơ hồ: “Chắc bảy tám năm trước.”

Cô nhớ lần đầu tiên mình thấy thứ này là trong rừng rậm nguyên sinh biên giới.

Lúc đó Vân Lệ bị thương nặng, dựa vào thân cây cầm súng chờ chết, vì sự xuất hiện của cô mới nhặt được cái mạng về. Hạ Sâm im lặng.

Hắn đang nhớ lại, lúc mình mười bốn mười lăm tuổi đang làm gì nhỉ?

Dường như vẫn còn ở nhà họ Hạ Parma, bị người ta chỉ trỏ gọi là thằng con hoang. “Ừ, chiều nay tiếp tục.” Anh nhìn cô, môi hiện ý cười, nhưng giọng nói không cho phép phản bác. Lê Tiếu lẳng lặng thở dài, ánh mắt chợt lóe, thấy Hạ Sâm đứng cách mấy bước, ngậm điếu thuốc nhìn cô như có điều suy nghĩ.

Ánh mắt hai người giao nhau. Lê Tiếu nhíu mày: “Sao thế?”

Hạ Sâm cong môi phả khói, đi lên trước ngồi cạnh cô: “Em học dùng súng lúc nào?” Sau bữa trưa, Lê Tiếu quay lại sân huấn luyện đỉnh núi.

Người đến quan sát sát hạch chiều nay còn đông hơn lúc sáng. Ngay cả nhân viên thông tin của Nhất Đường cũng nghe danh mà đến. Không vì điều gì khác, họ chỉ muốn xem thử cô Lê ngược chết Nhị Đường thế nào.

Lắp ráp sủng với Lê Tiếu mà nói thì quá đơn giản, nhưng lắp ráp bằng một tay thì cô lại ít kinh nghiệm.

Nắng trên đỉnh núi đang chói chang, một cái bàn dài đặt ngay giữa, trên đó bày các linh kiện súng bị xáo trộn.

Lê Tiếu thoáng nhìn mấy lần, có rất nhiều loại linh kiện, chí ít gồm súng bắn tỉa, súng trường, súng lục. “Cô Lê, tỷ thí lần này hai người một nhóm, tổng cộng năm nhóm, yêu cầu cô và đồng đội cùng tổ dùng một tay phối hợp lắp ráp súng. Cô có thể tự chọn đồng đội ngay hiện trường.” Lê Tiếu “à” một tiếng, vừa nhìn lướt sang phải, Vệ Lãng lập tức bổ sung: “Ngoại trừ Đường chỉ ra, cô chọn ai cũng được.”Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.