Siêu cấp cưng chiều tác giả Mạn Tây

Chương 1819 - Anh ta thật sự không đầy cô ra



Các bạn đang đọc truyện  Siêu Cấp Cưng Chiều – Mạn Tây Hot 2022 – Chương 1819 miễn phí tại truyenhayy.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!

****************************

Doãn Mạt, trở về Nam Dương, anh cưới em” Đến bữa tối, Doãn Mạt nhìn một bàn hải sản phong phú trên bàn mà trong đầu vẫn văng vẳng 1câu nói này.

Cả bàn hải sản do A Dũng lái xe mua về, tất cả đều theo khẩu vị của cô.

Ngoài cửa sổ, hoàng hôn buôn0g xuống. Nhận ra ánh mắt của cô, Hạ Sâm dụi tàn thuốc vào các cửa, nhìn cô trêu chọc: “Nhìn gì chứ, ông đây không được ăn à?”

Doãn Mạt đã quen hắn thiếu đứng đắn, đưa mù tạt cho hắn: “Cái này khử tanh”

Hạ Sâm vừa xử lý con cua vừa quan sát Doãn Mạt, đáy mắt hiện ý cười. Hắn ấn đầu ngón tay, nương theo ánh sáng có thể thấy trên đó rỉ máu.

Hay thật, lần đầu lột của VÌ phụ nữ, ngón tay bị ghim hai lỗ.

“Anh không ăn sao?” Doãn Mạt nhìn đĩa thịt cua, lại nhìn Hạ Sâm, ý cười hiện trên mặt: “Em không ăn hết nhiều vậy đâu.” Hạ Sâm ngồi đối diện hút thuốc, đôi mắt phản chiếu ánh đèn, nhìn Doãn Mạt không chớp mắt cứ như nhìn mãi cũng kh6ông chán.

Cô chưa từng nói mình thích ăn hải sản, nhưng Hạ Sâm lại biết.

Doãn Mạt ăn mấy miếng mực hấp, cầm đũa d8o dự giữa cua và bào ngư, sau cùng lựa chọn ăn bào ngư trước. Chín giờ rưỡi tối, Doãn Mạt xử lý xong chuyện trong máy tính, đứng ở ban công ngần người một lúc, buồn chán vô cùng định chuẩn bị đi tắm rồi ngủ.

Ban đêm ở số 01 Bắc Thành rất yên ắng, không có xe cộ như nước như trong thành, không nghe ra tạp âm nào.

Cô sấy khô tóc, mới nằm xuống không lâu, điện thoại đặt bên mép giường đã vang tiếng. F*ck!

Hắn dị ứng với mù tạt!

Ngứa chết người! Hạ Sâm vô eo cô, ngậm vành tai cô mút nhẹ: “Đi ăn đi, xong rồi ngủ sớm một chút.”

Doãn Mạt mơ màng quay lại bàn ăn, ngồi ngay đơ, cúi đầu nhét thịt cua vào miệng.

Vừa rồi không biết thế nào, có kích động muốn tiếp tục hôn hắn. Rõ ràng đã hôn nhau rồi, nhưng việc hắn không ngần ngại ngậm lấy đôi đũa cô đã dùng còn thân mật hơn cả gần gũi da thịt.

Doãn Mạt cúi đầu ăn từng miếng thịt cua, nét mặt hiện lên ý cười duyên dáng như sắc xuân.

Ba phút sau, Hạ Sâm lắng lặng cài cúc áo cổ: “Ăn từ từ, không ai giành với em” Ngay sau đó, A Dũng gọi điện qua: “Cô Doãn, cũng không phải chuyện gì lớn, chỉ cần anh Sâm không ăn là được. Vừa rồi khách sạn Bá tước đã gọi điện xin lỗi tôi, bảo lấy nhầm phần ăn tối nay, mỗi món đều có bỏ thêm mù tạt.”

Doãn Mạt chợt nhíu mày: “Anh ấy… không ăn được mù tạt?”

“Phải, anh Sâm không ăn được, bị dị ứng mù tạt” Con cua béo mập bị tay ai đó lấy đi.

Doãn Mạt ngước2 mắt, mím môi, lòng rung động.

Người đàn ông ở đối diện ngậm điếu thuốc, khói thuốc mơ hồ đường nét anh tuấn. Hắn nheo mắ6t, cầm dụng cụ xử lý con cua không quá thành thạo. Doãn Mạt vừa ngẩng đầu lên đã thấy hắn đi vòng qua góc bàn ra khỏi phòng bếp.

Cô hoài nghi nhìn chỗ thức ăn chưa động vào trên bàn, cau mày hỏi: “Anh không ăn à? Không hợp khẩu vị sao?”

Chồ hải sản trước mặt hắn không về vơi đi. Hạ Sâm đứng ngay cửa phòng ăn, nghiêng người ngoắc cô: “Em đến đây” Doãn Mạt đặt đũa xuống, cũng không biết có phải do ánh sáng, mặt và cổ của Hạ Sâm hơi đỏ. Cô ngửa đầu muốn quan sát cẩn thận hơn, nhưng anh lại ghì sau lưng cô, hôn lên môi cô thật nồng nàn. Đặc biệt là mùi hương dễ ngửi trên người Hạ Sâm kích thích dây thần kinh của cô, như khao khát nhiều hơn nữa.

Tuy Doãn Mạt chưa trải nghiệm chuyện đời, nhưng dù sao cũng sống ở phương Tây tư tưởng cởi mở, chuyện giữa nam nữ trưởng thành, chưa làm cũng từng xem qua. Trên tivi có kênh hợp pháp cho người trưởng thành mà…

Nghĩ đến đây, Doãn Mạt rất ngại, cúi đầu như đà điểu sợ Hạ Sầm nhìn ra manh mối gì đó. Mà người đàn ông đang điều chỉnh hơi thở ở cạnh cửa, nhìn lồng ngực phập phồng của cô, nhắm mắt, xoay người lên tầng về phòng nghỉ. Doãn Mạt không giãy giụa, dè dặt dùng đầu lưỡi đáp lại hắn.

Hơi thở Hạ Sâm nặng nề, càng hôn sâu hơn. Đến khi Doãn Mạt bị hôn đến mức choáng váng đầu óc, hắn mới nuốt nước miếng, thổi khí bên tai cô: “Còn chọc anh thì em đừng hòng ăn nữa”

Đừng nói là cô có nghe hiểu hay không, dù gì hiện giờ cô cũng mơ hồ, quên mất trước đó mình định làm gì. Doãn Mạt cứ cầm đũa, Hạ Sâm nhìn cô thật sâu. Mấy giây sau, Doãn Mạt định rụt tay lại vì nản lòng: “Có phải anh.” không thích ăn hải sản?

Cô còn chưa dứt lời, hắn đã nắm lấy tay cô, cúi đầu ăn miếng thịt cua dính đầy mù tạt.

Doãn Mạt siết chặt đôi đũa, mặt ửng đỏ. Doãn Mạt mở mắt, cầm điện thoại lên xem thử, hơi khó hiểu.

Tin nhắn WeChat do A Dũng nhắn: Cô Doãn, tối nay anh Sâm có ăn hải sản không? [run rẩy]

Doãn Mạt: Không ăn, sao thế? Hắn đã thấy rất nhiều người phụ nữ chủ động nhào vào lòng, cũng như bao người ân cần hỏi han mình, nhưng vẫn thua xa một động tác hay chỉ một ánh mắt của cô.

Cô tự ti và nhạy cảm, rất hiếm khi chủ động, nhưng vẫn khiến người ta say đắm và rung động.

Hạ Sâm cong môi cười, mấy phút ngắn ngủi lột xong con cua, đặt một đĩa nhỏ thịt cua nhỏ đến trước mặt cô. Hạ Sâm lấy khăn lông lau tay, hất cằm ra hiệu: “Ăn được bao nhiêu thì ăn, cũng đâu phải nuôi heo”

Doãn Mạt liếc hắn, tự động bỏ qua câu nói nghe phát mệt kia.

Cô gáp một đũa thịt cua chấm mù tạt rồi đưa đến trước mặt hắn. Doãn Mạt nheo mắt, bỗng nhớ lại vết đỏ bất thường trên mặt và cổ Hạ Sâm, hình như xuất hiện sau khi cô đút hắn ăn mù tạt.

“Anh ấy bị dị ứng sẽ xuất hiện triệu chứng gì?” Doãn Mạt vừa nói vừa vén chặn xuống giường: “Nghiêm trọng không?”

A Dũng thử nghiêm túc suy nghĩ: “Việc này… cũng khó nói lắm, vì anh Sâm không ăn bao giờ nên chúng tôi chưa từng thấy phản ứng khi anh ấy bị dị ứng.”

Doãn Mạt buồn bực, nhanh chóng kéo cửa phòng ngủ chính: “Là thế này, phiền anh mua ít thuốc dị ứng giúp tôi, tiện thể ghé Dược đường Thương thị hỏi ý kiến, đi đường cẩn thận, đừng để bị phát hiện”Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.