Siêu cấp cưng chiều tác giả Mạn Tây

Chương 1822 - Tự chui vào rọ



Các bạn đang đọc truyện  Siêu Cấp Cưng Chiều – Mạn Tây Hot 2022 – Chương 1822 miễn phí tại truyenhayy.com. Hãy tham gia Group của đọc truyện Ngôn Tình Hay trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!

****************************

Ví dụ không phù hợp của Cố Thần dẫn đến tiếng quở trách tức tối của Lạc Vũ.

“Anh lại nói hữu nói vượn gì thế?” Sau lưng họ còn có Lê Tam khá thừa thãi.

Lê Tiếu nhướng mày: “Đi đâu?” Nam Hân buộc tóc đuôi ngựa, mặc sơ mi caro và quần jeans đơn giản vẫn không giấu được đường cong uyển chuyển, càng không ngăn được ánh mắt ái mộ không chút kiêng dè của đám thuộc hạ kia.

Nam Hân rất có sức hút ở biên giới, người đẹp lả lướt dù có đến đâu cũng rất hút mắt. Cậu bé nắm váy cô, ngoan ngoãn gật đầu: “Mẹ ơi, con muốn đi, được không ạ?”

Với suy nghĩ ngây thơ của con trẻ, Lê Tiếu cũng không can thiệp nhiều. Thuộc hạ nghiêm túc ngẫm nghĩ: “Chắc… hai ba ngày rồi.”

Gương mặt anh tuấn của Lê Tam đen thui. Anh cũng rời đi ba bốn ngày, cô tranh thủ lúc anh không có mặt ở đây mới chịu về. Giây kế tiếp, khoảng hai mươi gã đàn ông trong phòng giơ tay: “Tam gia, là tôi.”

Nam Hân ngậm kẹo, nói thẳng: “Lão đại, là tôi.” Anh nhắm mắt, bầu không khí áp lực lan khắp phòng vận động: “Ai mở sòng đấy?”

Mọi người không lên tiếng, rối rít liếc trộm Nam Hân. Anh không cần phải xuyên tạc dụng ý của cô như vậy.

Lê Tiếu để trán, lấy điện thoại ra gọi cho Doãn Mạt: “Chị Hai, chị có nhà không?” Cô xoa đầu cậu bé, chỉ dẫn từng bước: “Thích em gái sao?”

Thương Dận kéo dài giọng: “Thích…” Lê Tam biết, không dưới hai mươi gã đàn ông đã thổ lộ tình cảm với cô.

Nghĩ đến đây, vẻ mặt anh càng buồn bực, dùng sức đá văng cửa, trầm giọng nói: “Chơi mấy ván rồi?” Khổ nỗi, cô bé còn không khóc quấy, nhìn thấy Thương Dận còn vui vẻ vô cùng. Lúc ấy Hạ Sâm có ảo giác, cải trắng mới nảy mầm nhà mình bị bứng luôn gốc rồi.

Trưa hôm sau, một mình Lê Tam về công xưởng biên giới. Lê Tiếu véo mặt cậu bé: “Nói xong rồi đi.”

Thương Dận vội tuột khỏi đùi Lê Tiếu, vội vàng chạy sang phòng bên cạnh. “Chị Nam, tôi là Tam Đấu.”

Lê Tam đứng ngay cửa phòng vận động, mơ hồ cảm thấy tiếng “Tam Cẩu” kia đang chửi khéo mình. Vẫn chưa đến tám giờ, Lê Tam và Thương Úc đã qua phòng khách hút thuốc bàn luận.

Lê Tiếu hiểu rõ ngọn nguồn thì muốn cười mà không được, chỉ đành ôm Thương Dận: “Muốn đi thật sao?” Trước cửa khu làm việc, một chiếc Jeep màu đen lạ lẫm chiếm dụng chỗ đỗ của Lê Tam.

Anh kéo phanh tay, nhìn ra cửa kiếng mà quát: “Xe ai đấy?” Lê Tam bỗng siết bàn tay, vội vàng xuống xe.

Anh gài cúc áo sơ mi, chỉnh lại đai lưng, vừa đi vừa hỏi: “Cô ấy về lúc nào?” Giọng nói trong trẻo quen thuộc vang lên ngay sau đó: “Vương tạc, mau mau mau, chung tiền ra đây!”

(*) Vương tạc là thuật ngữ đánh bài dùng để chỉ bài lớn nhất có cả Đại vương và Tiểu vương “Chị Nam, sao chị lại có Vương tạc thế? Rõ ràng là tôi ném Tiểu vương ra mà? Chị trộm bài!”

Nam Hân đạp băng ghế, vén tóc mai: “Tam Cẩu, có phải không chịu thua không?” Lê Tam hừng hực lửa giận nhưng lại không có chỗ trút.

Anh nhớ cô, cũng hận cô, hận không thể đè cô lên giường hành hạ một phen cho thỏa. Thương 8Dận vẫn còn đang đắm chìm trong câu nói “Hạ Ngôn Mạt thay lòng đổi dạ”, đêm đó cậu bé năn nỉ Lạc Vũ đưa mình sang nhà ba nuôi, 2cứ như đồ chơi mình thích nhất bị người ta lấy đi mất vậy, kiểu gì cũng phải đoạt về.

Lạc Vũ khó xử, đành phải báo lại 6Lê Tiếu, thêm mắm dặm muối chỉ trích Cố Thần một chập. Hạ Sâm về nhà, vào phòng trẻ sơ sinh phát hiện mất tiêu một đứa bé. Hỏi bảo mẫu mới biết, vợ yêu của hắn đóng gói con gái yêu của hắn qua nhà Lê Tiếu

rồi. “Chờ đi.”

Hai mươi phút sau, đích thân Doãn Mạt đưa Hạ Ngôn Mặt đến biệt thự, giao luôn đồ dùng bình thường của cô bé cho Lê Tiếu rồi rời đi. Nhưng Lạc Vũ còn chưa trả lời, cửa phòng khách đã vang lên tiếng động.

Hai người nhìn qua, thấy cậu bé siết ngón tay Thương Úc, gọi Lê Tiếu: “Mẹ ơi, đi được rồi.” L1ạc Vũ đi đến ôm Thương Dận vào lòng, vỗ về lưng cậu bé an ủi: “Đầu óc chú Cổ của cháu không bình thường, đừng nghe chú ấy nói l0ung tung.”

Cậu bé nằm trên vai Lạc Vũ, mím môi không lên tiếng, tự bế luôn. Nhưng anh không có lập trường.

Vì Nam Hân không làm ra chuyện gì khó tha thứ, chỉ đá anh mà thôi. Lạc Vũ ho khẽ, cười trêu chọc: “Mợ liều thật.”

Lê Tiếu liếc cô ta, thản nhiên nói: “Nghe nói từ tuần trước Cố Thần đã dọn vào biệt thự của cô?” Cố Thần gãi đầu: “Tôi nói cho vui t6hôi mà.”

Lạc Vũ nhận ra tâm trạng của Thượng Dận đang bất ổn, ôm cậu bé trở về: “Cút, anh im miệng đi!” Bài bạc sôi sục trong phòng, thỉnh thoảng còn có thể nghe tiếng cười như chuông bạc của Nam Hân.

Lê Tam dùng mũi chân đẩy cửa, khi khe hở lớn dần, hình ảnh người phụ nữ đưa lưng về phía anh từ từ xuất hiện. “Nhà ba nuôi.” Cậu bé hào hứng lắc tay Thương Úc: “Con nói với ba là con thích em gái, ba nói giờ đưa con qua nhà em gái.”

Lê Tiếu: “…” Không biết Doãn Mạt ở đầu bên kia đã nói gì mà hai người kết thúc cuộc gọi sau mấy giây.

Cậu bé ngước nhìn Thương Úc, lại nhìn Lê Tiếu, dè dặt gọi: “Mẹ…” Suy nghĩ này hiện lên trong đầu, anh siết nắm đấm đi vào tòa nhà.

Phòng vận động phía tay trái có người thét to: “Ba số hai.” Thuộc hạ đi ngang qua đáp: “Tam gia, là xe chị Nam Hân.”

Xe của Nam Hân? “Có, sao thế Tiếu Tiếu?”

Lê Tiếu nói: “Con trai em muốn qua nhà chị thăm em gái.” Nam Hân đang xào bài, không quay đầu lại mà chỉ tay như cầm súng: “Ba ván, chơi luôn không…”

Còn chưa dứt lời, phòng vận động đầy khói thuốc bỗng im lìm. Nam Hân quay đầu, miệng còn ngậm que kẹo, thấy người đàn ông lạnh lùng thì cười khẽ: “Lão đại quay lại rồi.”

Biểu hiện của cô quá tự nhiên, cứ như là thuộc hạ bình thường nhất, cứ như bọn họ chưa từng cận kề tóc mai quấn quýt lấy nhau vậy. “Đi nào, nói với ba là con thích em gái.” Lê Tiếu nhỏ giọng bên tai cậu bé: “Truyền đạt lại nguyên văn cho bà con.”

Cậu bé mím môi mơ hồ: “Thế chúng ta có qua nhà ba nuôi không?” “Em ra ngoài.” Lê Tam xoay người rời đi, sau đó đứng lại: “Những người khác qua công xưởng số Ba lắp ráp hàng, không xong thì đừng hòng ngủ.”

Nam Hân hậm hực đứng dậy ra ngoài, vẫn không quên quay đầu than phiền: “Chẳng phải mọi người nói mai lão đại mới về sao?”Truyện cứ thong thả mà đọc, cuộc sống chầm chậm trôi qua.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.